Thứ hai, 26/06/2017

Chú lợn D5

author Admin 2014-09-05 09:21:00

CHÚ LỢN D5

                         Phạm Thành Long

                 Nguyên Tuyên huấn F471

Bạn đã bao giờ tận mắt thấy một con lợn là thủ lĩnh chỉ huy những con lợn khác chưa ? Và, bạn có nghĩ lợn hiểu ý người, quấn quýt tình cảm với người cứ y như là một đứa trẻ không ?

Mời bạn hãy đến thăm chú lợn như thế của tiểu đoàn 5, trung đoàn 10 công binh của sư đoàn 471, Bộ đội Trường Sơn.

Cuối tháng 4 năm 1973, Tiểu đoàn 5 nhận mệnh lệnh thực hiện một cuộc hành quân vô cùng vất vả từ sân bay Chà Vằn (tỉnh Sê Kông, nước bạn Lào) sang khu vực Khâm Đức, huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Nam. Đường hành quân phải vượt qua nhiều đèo cao và suối sâu dài hơn một trăm cây số.

Tổ hậu cần của tiểu đoàn bộ dắt theo một đàn lợn năm con lớn nhỏ. Điều ngạc nhiên là, không có chú lợn nào bị buộc dây lên để dắt đi. Chúng như những con chó nhỏ lũn cũn chạy theo sau các chiến sĩ nuôi quân. Dẫn đầu là một con lợn mẹ mõn dài, chân cao, lông màu nâu. Nó là một con lợn rừng thực thụ. Ba năm trước anh Hiệu chính trị viên tiểu đoàn đã mang nó về từ một bản của người Lào. Lúc ấy nó chỉ hơn một tháng tuổi. Bố của nó là một con lợn rừng chính hiệu. Để đánh dấu, anh Hiệu đã dùng dao nung đỏ in chữ D5 lên sườn của nó. Từ đấy nó được gọi với cái tên “lợn D5”.

Con D5 trở thành một thủ lĩnh thực sự của bốn chú lợn của đơn vị. Khi được lệnh tạm nghỉ giải lao, anh Hồng, anh nuôi trưởng vừa đặt ba lô xuống đất thì con D5 đã nằm bệt ra đất, cạnh chiếc ba lô của anh. Tuy nhiên bao giờ nó cũng nằm quay đầu về phía sau để quan sát bốn con lợn trong đàn đi sau. Thấy con D5 nằm nghỉ, lập tức đàn lợn đi sau cũng lăn ra nghỉ. Thật lạ là, khi đến giờ hành quân, có chú lợn nào còn nằm, chưa chịu đi thì con D5 liền chạy tới dùng mõn húc vào mình con lợn này. Thế là chú lợn chây ỳ kia phải vùng dậy chạy tiếp. Những chú lợn cũng giống trẻ con, thích la cà, mải chơi trên đường. Có con thỉnh thoảng lại tạt vào bên đường hít hà, sục tìm thức ăn. Thấy vậy, con D5 liền chạy lại đớp nhẹ vào mông chú lợn mải chơi kia, buộc chú ta phải quay trở lại “đội hình hành quân”...  

          Suốt cả chặng đường hành quân, đơn vị phải vượt qua nhiều địa hình phức tạp nhưng chưa một lần anh Hồng và tổ hậu cần phải quá bận tâm với những chú lợn. Anh em trong đơn vị nói vui rằng: D5 là một “Tiểu đội trưởng” chỉ huy xuất sắc. Câu chuyện về con D5 chỉ huy đàn lợn hành quân ngon lành khiến các chiến sĩ càng thêm thêm yêu quý và cảm phục nó. Vì thế, đến bữa ăn, các chiến sĩ ở các đại đội đã mang thức ăn đến “chiêu đãi” thưởng công cho D5 và bốn “chú lính” của nó.

Chứng kiến khả năng kỳ diệu của con D5 và đàn lợn của đơn vị, anh em mới thầm cảm phục sự kiên trì và tài dạy dỗ lợn của chính trị viên và tổ trưởng nuôi quân Nguyễn Hồng.

Ngày ấy, khi ôm về một chú lợn rừng con, ngay từ đầu anh Hiệu đã kiên trì thực hiện một nguyên tắc chăm nuôi đặc biệt. Đến bữa ăn của D5, anh thực hiện gõ vào xoong chín tiếng rồi mới cho nó ăn. Lặp đi lặp lại nhiều lần, con D5 quen dần với tín hiệu này. Khi con D5 ăn, anh ngồi bên nó vuốt lưng, vỗ về chuyện trò tình cảm với nó cứ như đang dạy dỗ một đứa trẻ vậy. Vì thế, sau này chỉ cần gõ chín tiếng thì dù đang ở đâu, D5 cũng chạy về. Anh Hiệu và anh Hồng còn thay nhau huấn luyện con D5 thực hiện được nhiều động tác theo hiệu lệnh, như: Nằm, bò, quay tròn, đi lùi, nằm xuống, đứng lên...Nó cũng quấn quýt, ngoan ngoãn nghe lời các anh như một chú chó con vậy. Một lần, anh Hiệu bị sốt rét, phải lên nằm ở bệnh xá của trung đoàn. Con D5 đã đi theo. Anh Hiệu phải nhắn anh Hồng lên dẫn nó về đơn vị. Chỉ cầm một tiếng gọi, một tiếng vỗ tay hay một khẩu lệnh phát ra từ anh Hiệu hoặc anh Hồng thì con D5 nhất nhất làm theo. Ban đầu anh em trong đơn vị chưa thấy hết sự tiện ích của việc nuôi dạy con D5. Là một đơn vị công binh mở đường, các anh phải chuyển địa điểm thường xuyên. Khi đơn vị chuyển địa điểm đóng quân, mọi người mới thấy hết giá trị của sự nuôi dạy này. Nếu là một con lợn bình thường thì việc chăn dắt lợn khi di chuyển thật không đơn giản. Với con D5 thì chả ai phải bận tâm đến chuyện này. Có thể nói, các anh nuôi nó dễ hơn cả việc nuôi một chú chó. Ban ngày nó vào rừng sục tìm thức ăn. Đến bữa nó mới về ăn thêm ở đơn vị. Năm trước, con D5 vào rừng mấy ngày liền không về. Không ai nghĩ nó bỏ đi, mà chỉ lo nó bị thú rừng ăn thịt. Ngày thứ ba nó đột ngột trở về. Thì ra, đến kỳ động đực, nó đã vào rừng tìm bạn tình. Con D5 mang thai với lợn rừng. Trước ngày sinh nở, nó lại bỏ vào rừng. Anh em bủa đi tìm. Thì ra, cách vị trí đóng quân của đơn vị không xa, con D5 đã tự làm một cái ổ trong một cái hang lớn để sinh nở. Tìm tới nơi, các anh đã thấy bên con D5 là 5 chú lợn con. Lũ con của nó là tác phẩm của lợn rừng nên chúng khoẻ mạnh và nhanh nhẹn vô cùng. Trên đường tìm tới đây, anh em đã nhìn thấy một con lợn rừng cao lớn lảnh vảng gần nơi con D5 nằm ổ. Có thể nó là bố của đám con của D5 chăng ? Anh Hồng vỗ về D5 bằng những lời động viên “có cánh”. Nó đã đứng lên dẫn đàn con theo các anh trở về đơn vị.

Lũ con của D5 tiếp tục được các anh nuôi dạy bằng phương pháp đã áp dụng với mẹ của nó. Lũ con của nó thông minh, nhanh nhẹn và lớn nhanh như thổi. Đặc biệt, con D5 có uy quyền tuyệt đối đối với lũ con của nó. Nó chỉ huy thuần thục lũ con vào khuôn phép...

          Người đời lâu nay vẫn cho rằng “ngu như lợn”. Nhưng con D5 và đàn lợn của tiểu đoàn 5, Trung đoàn 10, Sư đoàn 471 đã chứng minh điều ngược lại.

Tình cảm của con người có sức cảm hoá loài vật thật kỳ lạ.

Câu chuyện về con D5 là một ví dụ sinh động về tình cảm mà các chiến sĩ bộ đội Trường Sơn dành cho các con vật.