Thứ tư, 28/06/2017

Đại đội trưởng Nguyễn Văn Khi

author Admin 2014-09-01 03:20:00

         

Đại đội trưởng là khi tôi ở đơn vị với anh. Trước khi nghỉ hưu anh là Trung tá - Trưởng phòng huấn luyện Trường Sỹ quan lục quân 3.

Anh sinh năm 1944 ở phường Kinh Bắc, Tp. Bắc Ninh. Tốt nghiệp cấp 3, thi đậu vào Đại học Bách Khoa ngành Mỏ nhưng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh nhập ngũ tháng 8 năm 1964.  Cùng năm ấy anh cùng Tiểu đoàn 34 cao xạ vào Nam chiến đấu bảo vệ tuyến hành lang Đoàn 559.

Trong cuộc đời quân ngũ tôi thuyên chuyển qua nhiều đơn vị, là cấp dưới của nhiều thủ trưởng nhưng để lại những kỷ niệm đẹp nhất, tình cảm sâu sắc, ấn tượng nhất trong tôi chính là những tháng ngày chiến đấu trên truyến đường Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh Anh hùng do anh làm Đại đội trưởng.

Tháng 7 năm 1968, trên đường về Binh Trạm 33 dự họp, anh cùng Đại đội phó Lò Văn Inh và chiến sỹ thông tin Hoàng Văn Điền dừng chân nghỉ ở Đại đội Công binh. Khi mọi người đang ăn cơm chiều thì máy bay OV-10 chỉ điểm cho máy bay phản lực lao xuống thả bom và bắn rốc két. Một quả rốc két nổ gần, khói bụi đất đá mịt mù, Đại đội phó Lò văn Inh bị một mảnh xuyên vào ngực trái, hy sinh tại chỗ. Anh và chiến sỹ Hoàng Văn Điền đều bị thương. Anh em công binh băng bó sơ cứu vết thương đưa lên cáng khênh ra đường tuyến đón đợi xe để đưa về trạm phẫu thuật Tiền phương điều trị. Người sống người chết nằm gần nhau. Trời mưa không có tăng che phủ, ướt lạnh thấu da. Gần sáng không đón được xe anh em lại khênh vào. Tối hôm sau lại khênh ra đường tuyến tiếp tục đón xe ô tô. Khuya hôm đó đón được xe, gửi ra trạm phẫu thuật Tha Mé. Đến đoạn đường rẽ vào trạm phẫu thuật, các anh được khênh xuống đặt ở vệ đường. Chiến sỹ thông tin Hoàng Văn Điền người nhỏ nhắn hơn được khênh đi trước. Anh to cao hơn đành nằm đợi. Một mình nằm lại giữa rừng anh miên man lo nghĩ nhưng hai giờ sau 2 chiến sĩ công binh đã quay trở lại khênh anh vào trạm phẫu thuật. Các y bác sỹ rút gạc chăm sóc điều trị cho anh chu đáo như người thân. Các vết thương ở lưng, ở mông, ở chân chưa lành hẳn thì anh bị sốt rét. Bộ đội Trường Sơn ai không bị sốt rét mới là lạ. Vết thương và sốt rét hành hạ thể xác anh nhưng nỗi đau tinh thần còn nặng nề hơn vì đã gần một tháng phải xa trận địa, xa đồng đội. Vết thương chưa thật lành nhưng anh xin ra viện tìm về đơn vị. Về đến nơi, trận địa còn đây nhưng người và pháo ở đâu ? Đơn vị đã cơ động chiến đấu nơi nào? Bơ vơ giữa rừng núi mênh mông cứ ở đâu có tiếng súng là anh tìm đến. Đêm giữa rừng hoang vắng sợ thú rừng đến lạnh sống lưng. Sáng hôm sau, lần theo đường dây hữu tuyến, cuối cùng anh cũng tìm được tổng đài để hỏi thăm đường về đơn vị.

Tháng 1/1971 để đáp ứng yêu cầu chiến đấu cơ động chống đổ bộ đường không trên thành lập gấp Đại đội súng máy cao xạ 14,5 li. Đại đội hợp thành bởi ba Trung đội súng máy cao xạ của ba Đại đội thuộc Tiểu đoàn 34. Trung đội 1 rút từ Đại đội 1 do Phạm Văn Lụa (con nuôi Thủ tướng Phạm Văn Đồng) làm Trung Đội trưởng; Trung đội hai điều từ Đại đội hai Tiểu đoàn 34 do đồng chí Huế (quê Nghệ An) làm Trung đội trưởng và Trung đội ba rút từ Đại đội ba Tiểu đoàn 34 do đồng chí Nguyễn Văn Bào (quê Hà Bắc) làm Trung Đội trưởng. Nguyễn Văn Phẩm (quê Hải Hưng) làm Chính trị viên và anh – Nguyễn Văn Khi được giao làm Đại đội trưởng.

Sau ít ngày làm quen với binh khí kỹ thuật, đơn vị được giao nhiệm vụ triển khai chiến đấu tại khu vực Bản Đông (phía Nam đường 9, phía đông đường 29).

Sáng sớm ngày 08/02/1971, máy bay phản lực thay nhau bổ nhào ném bom xuống cao điểm 255 nơi Đại đội bố trí trận địa. Khói bom còn chưa tan thì hàng chục chiếc trực thăng HU1A, HU1B quần lượn, liên tục bắn đại liên và M79 xuống trận địa. Đại Đội trưởng Nguyễn Văn Khi bình tĩnh chỉ huy đơn đơn vị đánh trả quyết liệt bắn rơi 7 máy bay trực thăng. Qua máy bộ đàm, Nguyễn Văn Khi nhận lệnh từ chỉ huy cụm cho Đại đội chuyển sang cao điểm 462. Cao điểm 462 cách cao điểm 255 chừng 1 km về phía nam. Ba trung đội bố trí trận địa  thành hình tam giác đều như ở cao điểm 255.

Ngày 11/02/1971, từ sáng sớm máy bay địch quần đảo đánh phá dữ dội cao điểm 462. Vẫn thủ đoạn quen thuộc, máy bay phản lực bổ nhào ném bom dọn bãi đổ bộ, máy bay trực thăng hạ thấp độ cao tìm mục tiêu, dùng đại liên bắn quét, M79 và cả lựu đạn tấn công áp đảo nhằm chế áp hỏa lực ta. Tuy nhiên toàn Đại đội vẫn chiến đấu kiên cường, đánh trả quyết liệt, bắn rơi 12 máy bay; trong đó có một chiếc do chiến sỹ thông tin Triệu Khắc Dược dùng súng K44 bắn chính diện phi công trúng đạn trực thăng rơi tại chỗ.

Địch đổ quân xuống cao điểm 462. Chúng tôi lại được lệnh chuyển sang cao điểm 595 (gần cao điểm 660) và chiến đấu đến ngày chiến dịch toàn thắng (23/3/1971).

Kết thúc chiến dịch Đường 9 Nam Lào Đại đội giải thể. Trung đội 1 lại về với Đại Đội 1, Trung Đội 2 về với Đại đội 2, Trung đội 3 về với Đại đội 3 của Tiểu đoàn 34 cao xạ. Anh được trên điều động làm trợ lý tác chiến của Trung đoàn. Cùng tham gia Chiến dịch, Tiểu đoàn 24 bắn rơi 21 máy bay được tuyên dương đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Đại đội của anh bắn rơi 19 máy bay nhưng không ai được khen thưởng kể cả anh. Hiện nay anh cũng không phải thương binh bởi khi ra viện không có giấy tờ.

Tôi nhớ tới anh không thuần túy là những kỷ niệm chiến đấu gian khổ ác liệt nơi chiến trường mà quan trọng hơn, sâu sắc hơn đã đọng lại trong tôi kinh nghiệm chiến đấu ở chiến trường đã tích lũy trong anh tạo cho anh bản lĩnh vững vàng, sáng suốt, quyết đoán, bảo toàn được tính mạng cho đồng đội. Đó là lần chỉ huy 80 cán bộ chiến sỹ hành quân vào tuyến khi qua suối khu vực Q300 thuộc Binh trạm 32 . Suối lớn, cây cao, nước mát, bộ đội và cả cán bộ đã đề nghị nghỉ lại bên suối nhưng với nhãn quan của người từng trải nhiều năm ở chiến trường anh nhận định: Suối xanh dễ bị địch nghi có lực lượng tập kết và dễ bị rải bom B52. Anh đã ra lệnh tiếp tục hành quân ! Ai chống lệnh sẽ kỷ luật. Quả nhiên khi đơn vị mới hành quân đến lưng đồi thì phía sau, B52 đã rải thảm khu vực suối. Mọi người ngỡ ngàng mừng vui khôn siết vì quyết định quyết đoán sáng suốt của anh.

 Trong Chiến dịch Đường 9 Nam Lào nhận nhiệm vụ chỉ huy Đại đội súng máy cao xạ 14,5 li đánh quân đổ bộ đường không, anh đã nhận định địch sẽ ném bom dọn bãi ở đỉnh đồi vì vậy đã bố trí trận địa ở lưng đồi; hỏa khí phân tán nhưng hảo lực vẫn tập trung; đánh máy bay địch quyết liệt, hiệu quả mà vẫn bảo toàn được lực lượng. Nếu bố trí trận địa trên đỉnh đồi như thường lệ đã chiến đấu bảo vệ trọng điểm thì Đại đội đã lãnh trọn những loạt bom dọn bãi đầu tiên của máy bay phản lực rồi, đâu còn hỏa lực để đánh máy bay trực thăng đổ bộ đường không và cũng không còn tôi để hôm nay viết về anh.

Tôi viết lên điều này để nhớ về Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào đã có một Đại đội súng máy cao xạ 14,5 li 2 nòng chiến đấu tại khu vực trung tâm Bản Đông và Đại đội trưởng Nguyễn Văn Khi.

 

Hoàng Chuyên

49- Bế Văn Đàn, phường Tân Thành, Tp. Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk

(Nguyên trợ lý Tuyên huấn Binh trạm 41 và Trung đoàn 541 Đoàn 559).

ĐT 0913 496 999