• thiết kế web
  • Thơ - Văn hội viên

    Chùm thơ Trường Sơn của Nguyễn Hữu Quý

    18/03/2013 | 11:05

    Chùm thơ về Trường Sơn của NGUYỄN HỮU QUÝ

     

    Lời Tòa soạn:

    Đại tá, nhà thơ Nguyễn Hữu Quý sinh năm 1956 tại Quảng Bình. Đồng chí đã từng công tác tại Đoàn 559 và Binh đoàn Trường Sơn (1974 đến 1996). Hiện nay, nhà thơ là cán bộ sáng tác của Tạp chí Văn nghệ Quân đội thuộc Tổng cục Chính trị.

    Nguyễn Hữu Quý có nhiều tác phẩm văn thơ viết về Trường Sơn trong đó bài “Khát vọng Trường Sơn” đã dành giải cao nhất cuộc thi thơ tạp chí Văn nghệ Quân đội năm 1996 và trường ca “Vạn lý Trường Sơn” đã được giải thưởng VHNT của Bộ Quốc phòng.

    Chúng tôi xin giới thiệu chùm thơ viết về Trường Sơn của đại tá nhà thơ Nguyễn Hữu Quý.

     

    KHÁT VỌNG TRƯỜNG SƠN *

     

    Nằm kề nhau

    Những nấm mộ giống nhau

    Mười nghìn bát hương

    Mười nghìn ngôi sao cháy

    Mười nghìn tiếng chuông ngân trong im lặng

    Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn

    Mười nghìn đôi vai từng gánh Trường Sơn

    Mười nghìn đôi tay mở rừng xé núi

    Mười nghìn đôi chân bám trên trọng điểm

    Mười nghìn đôi mắt ngước hái mây chiều...

    Mười nghìn ngọn đèn thắp miền giông bão

    Mười nghìn bếp ấm giữa lòng rừng xanh

    Mười nghìn cơn mưa, mười nghìn cơn nắng

    Mười nghìn trận sốt bạc rừng nguyên sinh

    Mười nghìn chiếc gậy của thời đôi mươi

    Mười nghìn nếp nhăn hằn lên trước tuổi

    Mười nghìn vết đau, mười nghìn vòng trắng

    Mười nghìn mái tóc bị phát quang dần...

     

    Mười nghìn Trường Sơn trong một Trường Sơn

    Mười nghìn lời ca trong Bài ca lớn

    Mười nghìn cái tên đêm đêm mẹ nhắc

    Mười nghìn giấc mơ của mẹ chờ ta

    Mười nghìn con đò thương về bến đợi

    Mười nghìn hạt giống chưa về phù sa...

     

    Mười nghìn tấm bia, còn mười nghìn nữa

    Mười nghìn đồng đội nằm rải Trường Sơn

    Mười nghìn hài cốt chưa về khói hương

    Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng

    Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng...

     

    Mười nghìn khát vọng được về bên nhau !

     -----------                 

    *Giải Nhì (không có Nhất) cuộc thi thơ Văn nghệ quân đội năm 1996.

    Nhạc sỹ Phạm Tuyên, Văn Chừng, Võ Thế Hùng đã phổ nhạc “Khát vọng Trường Sơn” thành 3 bài hát.

     

     

    CƠN MƯA RỪNG CHIỀU NAY*

     

    Mấy mươi năm lặng lẽ dưới rừng sâu

    chúng tôi đến đưa anh về với mẹ

    tây Trường Sơn chiều nay mưa tầm tã

    thác trời tuôn, nghiêng ngã gió bốn bề.

     

    Tấm ni – lông dành che hài cốt

    chúng tôi như cây đẫm buốt mưa rừng

    tay đồng đội nâng niu đồng đội

    cơn mưa rừng trào khóe mắt rưng rưng!

     

    Dưới cơn mưa là nén hương cháy dở

    chút hương quê chưa thơm hết lòng mình

    đỉnh non cao òa cơn sóng vỡ

    nhịp tim dồn thao thức phía bình minh.

     

    Hóa thành đất cái gia tài của lính

    vóc dáng mẹ cho cũng đã đất rồi

    thành đất cả dòng tên cha gọi

    đất khai sinh ngọn lửa dưới mưa trời!

     

    Ngày mai anh về với mẹ

    gửi lại cơn mưa thao thiết cho rừng

    nắm đất Trường Sơn bọc trong vuông vải nhỏ

    như lửa đầu nguồn thắm mạch đất quê hương.

    ------------ 

    *Giải Nhì (không có Nhất) cuộc thi thơ tạp chí Cửa Việt năm 1997.

     

    NẤM MỘ HAI BIA (*) 

    Người Quảng Trị - người Thái Bình

    dưới ba tấc đất cốt hình của ai?

     

    Vô danh ba chục năm dài

    giờ chung một mộ khắc hai tên người.

     

    Đúng? Sai? Cỏ chẳng trả lời

    hỏi thông, thông đứng dưới trời vi vu

     

    Đành lòng mượn khói mùa thu

    một người ngả nón ngồi ru hai người…

    -------------- 

    *Nghĩa trang LSQG Trường Sơn có 68 ngôi mộ vô danh. Năm 2000 khi tôi đến đó thấy có 12 ngôi mộ đã được thân nhân các liệt sĩ gắn bia, trong đó có mộ gắn 2 bia.

     

     

    VE KÊU Ở NGHĨA TRANG TRƯỜNG SƠN

     

    Kêu sớm, kêu chiều, kêu cả hoàng hôn

    kêu bồ đề xanh, kêu tượng đài trắng

    kêu buốt lá kim trên cây mọc thẳng

    tiếng kêu nhức nhức Trường Sơn

     

    Ve kêu mất-còn

    tiếng kèn chiêu tập

    ve kêu mỏi mòn

    nhắc thời màu ứa

    về chưa…về chưa…?

     

    Về chưa…về chưa…?

    cũng đành nhắc lại

    với mồ không tên và mộ có tên!

     

    Về chưa…về chưa…?

    cũng đành nhắc mãi

    gọi hồn rừng sâu thăm thẳm lạnh lùng!

     

    Nén hương cháy lên thành đuốc bùng bùng

    ve kêu như lửa trùng trùng ngọn sông…

      

    TRƯỜNG SƠN  TÓC DÀI

    Đã nằm yên trong núi

    những vầng ngực thơm hoa dẻ dịu dàng

    sau ánh sáng

    những đôi mắt khép lại

    có một Binh đoàn con gái ra đi.

     

    Chỉ còn lại dòng tên trên đá

    tắm nắng mưa dầu dãi đầu nguồn

    sau cuộc chiến họ là người về muộn

    trễ hội pháo hoa, lỡ bữa tiệc mừng.

     

    Thời con gái là thời cầm súng

    thời phá bom, xẻ núi, bắc cầu

    có một Trường Sơn tóc dài nương náu

    trong miền trời trùng điệp mây bay.

     

    Bạn ở đây

    em cũng ở đây

    ngã xuống đất tóc còn tươi như suối

    có một đoàn quân tóc dài không tuổi

    gội hương rừng ngan ngát mái Trường Sơn…

                      NGUYỄN HỮU QUÝ