NGƯỜI CỦA NÚI
Hoa của rừng ngập ngừng ngọn gió
Xanh non tơ vuốt ve ngọn cỏ
Giọt long lanh ôm ngọn lá mểm...
Anh thẩn thờ trước ánh mắt em
Người của núi hay thiên thần quyến rũ
Ngực tròn căng tựa vầng trăng vừa nhú
Đôi môi xinh như có lửa mặt trời!
Mắt rối bời cái nhìn khẽ đánh rơi
Bên song cửa sáng mờ mờ ảo ảo
Thiên thần ngủ gió hất tung tà áo
Nõn nà trăng im ắng đến nao lòng
Căn nhà nhỏ bỗng như rộng mênh mông
Thả khói thuốc những vòng tròn lặng lẽ
Tiếng súng nổ chéo chằng trời đạn xé
Các anh về em đón tận đầu non
Từng người qua đôi mắt ngước mỏi mòn
Người cuối cùng thì em đã rõ...
Anh đi thật rồi không về được nữa
Bên sườn đồi khuyết một vạt cỏ xanh
Sáng sớm sau em xuống núi thật nhanh
Tiền dồn hết gùi về toàn thuốc lá
Đến bên anh đốt lên tất cả
Từng đốn lửa hồng cắm kín chỗ anh nằm
Em thẫn thờ
nhìn đỉnh núi
xa xăm...
XONG MỘT ĐỜI LÀM LÍNH*
Ba thằng cùng bị thương
Ngầm bản Keng năm ấy (1968)
Rồi xa nhau từ đấy
Mỗi đứa đi một nơi…
Định ra quân về rồi
Làm nhân viên mua bán
Thương hạng bét mà chán
Tiền thương tật bọt bèo
Còn Dy cố gắng theo
Những năm dài đánh Mỹ
Ra quân hàm thượng sĩ
Thương… mười lăm phần trăm
Mấy lần tôi đến thăm
Nhà tềnh toàng khốn khó
Nguồn thu thì không có
Lăn lộn với ruộng đồng
Gia tài chỉ bằng không
Như bao nông dân khác
Bẵng qua mùa COVID
Thăm bạn… bạn đi rồi
Nhỏ lệ đáy lòng tôi
Xong một đời làm lính!…
*Lã Xuân Định Trung Dương Kiêu Kỵ.Gia Lâm và Lê Văn Dy Tống,
Xã Phù Cừ, Hưng Yên, đều là báo vụ viên D1 cao xạ suốt thời gian
chiến đấu từ ngoài Bắc rồi vào Trường Sơn...
Huy Liệu
Hội viên Hội VHNT Trường Sơn