TRƯỜNG SƠN MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Trường Sơn mây ẩn trong mây
Lối mòn nép dưới rừng cây giăng thành
Núi cao dựng đứng vây quanh
Lưng trời rộn rã khúc hành quân xa…
Nơi đây chưa có người qua
Hôm nay in dấu chân ta lần đầu
Đông nắng lửa Tây mưa dầu
Thác cao quằn quại nước đâu đổ về
Tiếng nai lạc mẹ não nề
Quờ tay nòng súng lạnh tê bên mình
Màn đêm cứ nín lặng thinh
Chỉ còn nghe tiếng thận thình con tim
Rừng khuya ngái ngủ lim dim
Đung đưa cánh võng rồi chìm trong mơ
Đạp lên trần trụi xác xơ
Bước qua lửa cháy khói lờ mờ xanh
Ì ùng bom giội xung quanh
Trực thăng nhớn nhác lượn vành trên cao
Rừng già lá gọi xạc xào
Một tia nắng rọi cũng xao xuyến lòng
Rét run đầu nhức ong ong
Tiếng OV… vọng làm cong ráng chiều
Sương giăng mờ ảo cô liêu
Nhà hầm thủ thỉ những điều sâu sa…
Giật mình ánh chớp chói loà
Loạt bom hủy diệt nát ra hết rồi
Vùi sâu trong đất khắp nơi
Nuôi ngàn cây cỏ núi đồi thêm xanh
Linh hồn các chị các anh
Hoá thành bất tử hoá thành Trường Sơn!
NGƯỜI CỦA NÚI
Hoa của rừng ngập ngừng ngọn gió
Xanh non tơ vuốt ve ngọn cỏ
Giọt long lanh ôm ngọn lá mềm…
Anh thẫn thờ trước ánh mắt em
Người của núi hay thiên thần quyến rũ
Ngược tròn căng tựa vầng trăng vừa nhú
Đôi môi xinh như có lửa mặt trời
Mắt rối bời cái nhìn khẽ đánh rơi
Bên song cửa sáng mờ mờ ảo ảo
Thiên thần ngủ gió hất tung tà áo
Nõn nà trăng im ắng đến nao lòng
Căn nhà nhỏ bỗng như rộng mênh mông
Thả khói thuốc những vòng tròn lặng lẽ
Tiếng súng nổ chéo chằng trời đạn xé
Các anh về em đón tận đầu non
Từng người đi qua đôi mắt ngước mỏi mòn
Người cuối cùng thì em đã rõ
Anh đi thật rồi không về được nữa
Bên sườn đồi khuyết một vạt cỏ xanh…
Sáng sớm sau em xuống núi thật nhanh
Tiền dồn hết gùi về toàn thuốc lá
Đến bên anh đốt lên tất cả
Từng đốm lửa hồng cắm kín chỗ anh nằm
Em thẫn thờ nhìn đỉnh núi xa xăm!…
Huy Liệu
Hội viên Hội VHNT Trường Sơn