Cô thanh niên xung phong năm xưa, thơ Xuân Tuynh

Ngày đăng: 07:26 12/10/2018 Lượt xem: 417


             CÔ THANH NIÊN XUNG PHONG NĂM XƯA 


                                              Xuân Tuynh

 

Cô  thanh niên xung phong năm xưa

Đôi chân từng vượt qua bao đèo cao, suối sâu

Từng cùng đồng đội mở biết bao cung đường

Giờ  lần giường tập đi

 

Tôi nhìn chị tập đi từng bước, từng bước

Nặng nhọc mà tim tôi nhói đau

Thương chị một thời con gái

Hiy sinh tuổi thanh xuân cho núi sông.

 

 Giờ sống cô đơn trong bệnh viện

Không chồng con, không người thân

Hàng ngày chỉ có vài người đồng đội

Vào thăm. Rội lặng lẽ ra về

 

Ai cũng còn có gia đình riêng

Chị lại một mình kiên nhẫn 

 Tập đi 

Run rẩy đôi chân gầy

 

Vừa tập đi miệng chị khẽ hát:

“ Bàn tay em phá đá mở đường

Gian khó phải lùi

Nhường em tiến bước...”

 

Chị hát

 Để quên đi đớn đau;

quên đi nỗi vất vả nhọc nhằn

Quên đi nỗi cô đơn lạnh lẽo

 

Nghe chị hát 

Câu hát như có vị đắng 

Câu hát như có vị mặn chát

Làm mắt tôi cay, cay!!’

 

Khoa phục hồi chức năng bệnh viện tỉnh Khánh Hoà

                                  Tháng 10-2018

tin tức liên quan