"Bạn tôi đó..." - Thơ: Thân Đức Chính

Ngày đăng: 06:43 26/03/2020 Lượt xem: 63
BẠN TÔI ĐÓ...

Bạn tôi đấy trước khi ngã xuống
Chỉ kịp kêu một tiếng gọi mẹ ơi
Đạn quân thù găm trúng ngực bạn rồi
Bạn nằm lại mặt ngoảnh về phương Bắc

Bạn tôi đó ,một thời cùng đánh giặc
Chẳng biết giờ đang nằm ở nơi đâu
Trong rừng sâu bên ngách chiến hào
Hay ác liệt đạn bom vùi xác nó

Bạn tôi đó ,chung tháng năm gian khổ
Rừng là nhà cơm cũng chẳng đủ ăn
Trong ba lô một cánh võng đêm nằm
Vài miếng sắn nước suối rừng làm bữa

Bạn tôi đó, thuở còn trong khói lửa
Nơi đạn bom sốt rét với mưa rừng
Cả thân mình chúng tôi cũng dửng dưng
Sống hay chết nào đâu ai sợ hãi

Bạn tôi đó ,xưa cùng nhau mê mải
Xuyên dọc Trường Sơn đến với chiến trường
Nơi con người chẳng ai tiếc máu xương
Sốt rét đạn bom cướp đi bao mạng sống

Bạn tôi đó vẫn một đời trong trắng
Mặn nhạt mùi đời nếm trải gì đâu
Tuổi hai mươi còn xanh mướt mái đầu
Chỉ biết mải tìm kẻ thù nhả đạn

Tôi trở về nhưng bao nhiêu người bạn
Đồng đội tôi nằm lại với chiến trường
Nhớ về nhau chúng tôi lại tiếc thương
Dòng nước mắt mấy chục năm còn chảy

Ngôi mộ gió bạn có về trong đấy
Ở nơi nào, dưới tấm biển vô danh
Hay vẫn đó đây trong vạt rừng xanh
Nơi trận địa dưới chiến hào ngày ấy

Nửa thế kỷ rồi mà như mới đấy
Nơi chiến trường cùng sải bước xung phong
Vẫn khẩu AK ôm chặt trong lòng
Khi ngã xuống thốt một câu gọi mẹ...

 
24/3/2020
Thân Đức Chính
Hội viên Trường Sơn tại Tây Ninh

 

tin tức liên quan