Trường ca Sát Thát - Chương III của Nguyễn Ích Thông

Ngày đăng: 09:51 06/06/2015 Lượt xem: 577

                          TRƯỜNG CA SÁT THÁT

                                              CHƯƠNG III

Bạch Đằng nhất trận hỏa công

Một phen đại phá huyết hồng mãn giang

                                                 

                                                    Tin thất trận dội về như sét nổ

                                                    Làm vua Nguyên nổi giận đùng đùng

                                                   Hắn hạ lệnh ngừng xâm lăng Nhật Bản

                                                   Lại Nam chinh, ba mươi vạn quân hùng.

 

Tên bại tướng Thoát Hoan lần nữa

Lại cầm đầu quân giặc kéo sang

Lần thứ ba quân thù hùng hổ

Quyết phen này đạp đổ nước Nam

 

Tuy lũ giặc hung hăng, thẳng tiến

Nhưng trong lòng đã sợ, đã run

Lính già từng trải mùi chinh chiến

Nghe nói Nam chinh ủ rũ buồn.  (22)

 

Đất nước của những người chiến thắng

Lại sẵn sàng đánh trả giặc Nguyên

Khói báo hiệu ngày ngày trỏ thẳng

Lửa truyền tin cháy sáng đêm đêm

 

Vua lại họp triều đình bàn kế

Giữ non sông một dải vẹn toàn

Hưng Đạo Vương ung dung xin nói :

‘’Vạn tuế, năm nay đánh giặc nhàn !” (23)

 

“Những năm trước giặc sang xâm lược”

“Bởi dân ta quen hưởng thái bình”

“Nên có kẻ đầu hàng, bán nước”

“Sợ giặc nên không thấy sức mình”

 

“Nhưng năm nay hoàn toàn đã khác”

“Dân ta đâu còn lạ quân Nguyên”

“Giặc cũng từng khiếp uy Đại Việt”

“Nên phá thù là lẽ tất nhiên! ”

 

   Vẫn như cuộc xâm lăng lần trước

   Giặc lại như thác lũ tràn sang.

   Ta chặn đánh cản đường quyết liệt

   Xác quân thù rải khắp Lạng Giang.

 

Trương Văn Hổ vốn dòng cướp biển

Được phong làm đại tướng thủy quân

Chở lương thực sang hòng tiếp viện

Giúp Thoát- Hoan nuôi lũ Sói thần(24)

 

Tướng giặc Ô Mã Nhi được lệnh

Đem thuỷ quân đi đón thuyền lương.

Ba mươi vạn đại quân trông ngóng

Thiếu cái ăn không thể tranh cường

 

Lệnh Quốc Công : “Đoạt lương của giặc”

“Hoặc nhấn chìm xuống đáy biển sâu,”

“Ba chục vạn quân thù ốm đói”

“Sẽ trở thành bầy thú cắn nhau”.

 

Tướng giữ Vân Đồn - Trần Khánh Dư

Nhận nghiêm lệnh đêm ngày suy nghĩ:

“Phải làm sao đánh lui quân thuỷ”

“Mới đoạt được lương của kẻ thù”.

 

Một buổi sáng Vân Đồn rạng rỡ

Mặt trời lên tan hết mù sương

Đoàn thuyền giặc giương buồm ra biển

Thuỷ quân Giao không thể coi thường ! (25)

 

Trên địch lâu soái thuyền của giặc

Ô Mã Nhi căng mắt ra nhìn

Ồ may thật đất trời yên tĩnh

Biển xanh rờn chấp chới cánh chim.

 

Ô Mã Nhi đã từng hút chết

Nên lần này hắn rất điên cuồng

Hắn cho quân thẳng tay chém giết

Trong những lần lùng xục tìm lương.

 

Bỗng tướng giặc giật mình biến sắc

Tiếng trống đồng xung trận rền vang

Từ hai ngả chiến thuyền Đại Việt

Như tên bay lao tới chắn ngang.

 

Ô Mã Nhi bỗng cười man rợ :

“ Kìa quân Giao - bọ ngựa ngáng xe ! “

Chiến thuyền ta có vài mươi chiếc

Thuyền quân Nguyên nhiều tựa lá tre.

 

Trận thuỷ chiến diễn ra dữ dội

Tướng sĩ ta thế lực núng dần

Bọn giặc Nguyên ào ào lấn tới

Trần Khánh Dư hạ lệnh lui quân.

 

Ô Mã Nhi vuốt râu tự đắc

Nào còn ai lại dám cản đường

Triều lên mạnh đưa thuyền quân giặc

Quay trở về bỏ mặc thuyền lương.

 

Ngoài khơi xa tướng Trương Văn Hổ

Được tin quân Ô Mã thắng to,

Tên cướp biển vô cùng mừng rỡ

Chắc từ đây đã hết mối lo.

 

Đương giữa lúc giặc Nguyên hí hửng

Tưởng quân ta thua chạy hết rồi

Tiếng trống đồng lại rền như sấm

Thuyền quân ta sầm sập tới nơi

 

Trương Văn Hổ hồn bay phách lạc,

Ô Mã Nhi đã tiến xa rồi

Lính chở lương chống sao cho nổi

Cả đoàn thuyền cái ngược, cái xuôi

 

Đánh một trận trời rung, biển động

Đốt tan mười bảy vạn thạch lương

Quân kình ngạc - xác vùi theo sóng

Tướng hổ beo - tháo chạy cuống cuồng !

 

Tin dữ bay về sào huyệt giặc:

- Toàn bộ quân lương mất sạch sanh

Lính chở lương bị tiêu diệt hết

Tướng họ Trương chỉ chạy thoát mình !

 

Giặc than thở : “Đất này khó dẹp

Lại nắng mưa bệnh dịch hoành hành

Khí hậu độc khó lòng quen được

Nước lũ thường ngập cả quân doanh

 

Quan quân bệnh tật ốm đau nhiều

Trời phương Nam khắc nghiệt đủ điều

Lui về là kế hay hơn cả

Để giữ nguyên thể diện thiên triều ” (26)

 

Chúng chia nhau hai đường bỏ chạy

Ô Mã Nhi ra cửa Bạch Đằng,

Thoát Hoan lủi về theo đường bộ.

                                                                                   Ôi Thiên Triều vỡ mộng xâm lăng !

 

“ Giặc chuyển quân, giặc toan rút chạy ..”

Tin khắp nơi dồn dập báo về

Đại bản doanh quân ta nhộn nhịp

Trời cuối xuân, sắp chuyển sang hè

 

Hưng Đạo vương trầm tư suy tính

Cân nhắc từng chỗ mạnh địch – ta,

Nếu để chúng thoát về không đánh

Là mang bao nợ với sơn hà.

 

Kìa hồn oan muôn dân, tướng sĩ

Đòi chúng ta phải đánh trận này

Kìa Bảo nghĩa, Hoài Văn, Đỗ Vĩ (27) ...

                                                                                    Đòi chúng ta không được nương tay

 

Dân Việt ta sở trường thuỷ chiến

Thuỷ quân ta cũng đánh giỏi hơn

Đòn quyết định phải đau, phải hiểm

Khiến chúng về nghĩ đến còn run.

 

Dòng Bạch Đằng rực rỡ chiến công

Được chọn làm mồ chôn quân giặc

Núi sừng sững, hai bờ gươm sắc

Sóng ào ào, trời nước mênh mông.

 

Chính nơi đây mấy trăm năm trước

Đã là mồ chôn giặc Hoàng Thao (28)

Chính nơi đây quân xâm lược Tống (29)

Từng no đòn của thuỷ quân Giao !

 

Một trận tuyến liên hoàn hùng vĩ

Đã sẵn sàng nghiền nát giặc Nguyên.

Ôi Bạch Đằng giang! Đằng đằng sát khí

Mà vẫn yên bình hối hả ngày đêm !

 

Đầu tháng ba giặc rời Vạn Kiếp

Cánh thuỷ quân nhằm hướng Bạch Đằng

Ta chặn đánh cản đường quyết liệt

Sông Kinh thầy loang máu xâm lăng

 

Tới Đá Bạc giặc Nguyên hí hửng

Thoát rồi, không thấy bóng quân Giao

Đoàn thuyền giặc nặng nề rẽ sóng

Tiên phong Phàn Tham Chính dẫn đầu

 

Bỗng Phàn Tiếp run lên luống cuống

Tiếng trống đồng bốn mặt rền vang

“ Quân Đại Việt ! ” giặc Nguyên hốt hoảng

Thuyền quân ta sừng sững chắn ngang

 

Tiếp vội vã hô quân cập bãi

Hòng nhanh chân chiếm đỉnh núi cao

Lập thế trận  dựa nhau quyết chiến

Hòng đánh lùi cánh thuỷ quân Giao

 

Giữ Tràng Kênh tướng Trần Quốc Bảo

Quyết không cho lũ giặc tràn lên

Tên tới tấp, đá lăn ào ạt

Hất xuống sông mấy đợt giặc Nguyên

 

Ô Mã Nhi đằng sau xông tới

Đánh thí thân liều chết mở đường.

Dòng Bạch Đằng mênh mang  nghẽn lối

Quyết chặn bầy thú dữ  tử thương.

 

Vẫn còn đây Bạt Đô - dũng sĩ !

Vẫn còn  đây  con  cháu  Sói  Thần !

“ Hãy xông lên may ra thoát chết “

 Sức nào ngăn mười vạn đại quân?

 

Tướng sĩ ta bốn bề ập tới

Vua Trần thân thúc trống tiến quân

Tiếng trống đồng ầm ầm, dữ dội

Nức lòng ta, bạt vía Sói Thần

 

Đuổi theo  chúng hàng ngàn bè cỏ

Cháy đùng đùng chặn hẳn mặt sau

Bạch Đằng giang mịt mù khói lửa

Đánh hỏa công nào kém Vũ Hầu ! (30)

 

Lửa đã cháy lên thuyền tướng giặc

Khói đã trùm lên cả đoàn quân

Giặc hốt hoảng vừa ngăn chặn lửa

Vừa chia ra đánh lại quân Trần

 

Trận thủy chiến dằng co dữ dội

Ô Mã Nhi lồng lộn điên cuồng

Vòng vây thép dường không chịu nổi

Đứt tung ra mở một con đường

 

Đoàn thuyền giặc hò reo hí hửng

Húc lên nhau liều mạng xông lên

Chạy trốn, chết, chẳng còn hàng ngũ

Chiếc Soái thuyền tháo chạy đầu tiên

 

Bỗng bọn chúng rú lên khủng khiếp

Như có bàn tay thép khổng lồ

Hất thuyền chúng tung lên nát hết

Kìa dưới sông trận cọc nhấp nhô

 

Đạo thuyền chiến Quảng Đông, Phúc Kiến

Từng một thời ngang dọc đại dương

Lũ kình ngạc, Sói Thần, Chó Biển

Tưởng làm mưa làm gió ai đương ?

 

Giờ  như đám lá khô trước sóng

Cái ngả nghiêng cái đắm cái chìm,

Con thú dữ hăng tìm đường sống

Bị một đòn chí tử trúng tim !

 

Đạo quân thủy  hoàn toàn tan nát

Ô Mã Nhi gục mặt, cúi đầu.

Bạch Đằng giang sóng xô ào ạt

Bạch Đằng giang máu giặc đỏ ngầu !

 

Lần thứ ba dòng sông oanh liệt

Viết bài ca toàn thắng xâm lăng

Ngàn thuở vững âu vàng Đại Việt

Vẻ vang thay sóng gió Bạch Đằng!

                                             

Nghe tin cánh thuỷ quân bị diệt

Bọn Thoát Hoan khiếp vía rụng rời

Trong đêm tối toàn quân tan vỡ

Cuống cuồng nhằm biên giới tháo lui

 

Chạy đến đâu cũng bị ta phục kích

Tiếng trống đồng làm bạc tóc Thoát Hoan(31)

Chém Trương Ngọc, Trương Quân,.. đuổi dài A Bát Xích

Thu lại vẹn toàn gấm vóc giang san!

 

Ngọn cờ súy tung bay trong nắng

Trên biên thùy đã hết chiến tranh

Đẹp biết bao trời xanh, mây trắng

Dân tộc ta chỉ muốn hòa bình!

 

Giặc tan rồi vua ta truyền lệnh

Vui "Thái bình diên yến" Thăng Long

Ngài nhường ngôi lên núi cao làm Phật

Nhưng vẫn trông chừng ải Bắc, biển Đông !

     

                                                Hết

                                      Thiên Trường, xuân  2005

                                NGUYỄN ÍCH THÔNG

 

___________________________________________                                                           

 

22. Thơ Trần Phu –Sử giả Nguyên

23. Nguyên văn “ Kim niên tặc nhàn” - Đại Việt sử ký toàn thư

24. Dân tộc Mông cổ tự hào cho rằng mình là dòng dõi Sói thần

25. Lần xâm lược thứ ba Hốt Tất Liệt căn dặn Thoát Hoan: “Không được cho nước Nam là nhỏ mà coi thường”

26. Nguyên sử

                           27. Đỗ Vĩ là một tướng trinh sát của ta bị giặc giết khi chúng bắt đầu xâm lược lần thứ hai

                           28. Đó là Lưu Hoàng Thao bị Ngô Quyền tiêu diệt năm 938 ở sông Bạch Đằng

                           2.9 Quân Tống do Hầu Nhân Bảo chỉ huy bị Lê Hoàn đánh tan năm 981 ở sông Bạch Đằng

30. Vũ hầu: Gọi tắt tên của Vũ hương hầu Gia Cát Lượng- chuyên đánh hỏa công

31. Thơ Trần Phu –Sử giả Nguyên: “Can qua ảnh lý đan tâm khổ

                                                           Đồng cổ thanh trung bạch phát sinh”

                                      Tạm dịch:   “Bóng lòe gươm sắc lòng thêm đắng

                                                          Nghe tiếng trống đồng tóc bạc ra”

 

 

 

 

 

 

tin tức liên quan