Chùm thơ của Mai Thanh Tịnh – Quảng Bình

Ngày đăng: 06:14 14/03/2016 Lượt xem: 593

Chùm thơ của Mai Thanh Tịnh – Quảng Bình  

                                      

                                               HAI TỜ LÝ LỊCH

Hai tờ lí lịch nhỏ

Theo em ra chiến trường,

Cũng dầu giãi nắng sương

Vượt qua bao lửa đạn

Một tờ xin kết bạn

Gửi mình túi áo xanh,

Thao thức suốt năm canh

Đưa em vào trận tuyến.

Đường Trường Sơn kháng chiến

Bom đạn tranh gió mưa

Lí lịch xin kế thừa

Tiễn em về chốn cũ!

Tờ còn lại ủ rũ,

Nép mình đáy ba lô,

Chỉ biết đợi, biết chờ

Nỗi buồn thương vô bờ...

Hỏi em: Em thẫn thờ

Vì em là cô lính

Người cộng sản chân chính

Chẳng sợ hy sinh đâu! 

Giặc tan em trở lại

Đất nước đã thanh bình

Thầm yêu... giữ bên mình

Hai tờ lí lịch nhỏ. 

Bầu trời xanh tạnh gió

Quét sạch đạn bom kia

Lí lịch cười sẻ chia

Sóng bước vào trang mới.

7/3/2016

 

Vì sao chị không về họp lớp?

Năm năm biết mấy nẻo đường

Đánh tan giặc Mỹ chiến trường chia tay

Trở về họp lớp hôm nay

Hỏi xem đồng đội đủ đầy hay không?

Thầy Khẩn trăn trở trong lòng

Còn đồng chí Tuyết là không thể về

Đạn bom giặc Mỹ ác ghê

Một hôm nã xuống bốn bề trường Y,

Chị Tuyết anh Dũng ra đi

Vì dân vì nước cũng vì tương lai

Vì nền độc lập ngày mai

Dân giàu nước mạnh - "tượng đài" khang trang

 

Giấc mơ huyền thoại

(Gửi các đồng chí học viên lớp Y tá quân y năm 1972 tại Cự Nẫm - Quảng Bình)

Trưa hè mơ về  đồi sim

Chiến hào ngang dọc ngẩn... tìm đâu đây

Một làn gió nhẹ rung cây

Giật mình ngoảnh lại người đây đây rồi.

Sim chín nhiều quá em ơi

Dừng chân nghỉ lại ta mời nhau sim.

Nhìn nhau hai đứa lặng im,

Dưng trào hồi tưởng trái tim nghẹn ngào.

Xông pha lửa đạn ngày nào

Đuổi quân giặc Mỹ chiến hào gặp nhau

Ngập ngừng anh tỏ  đôi câu

Lặng im em chỉ gật đầu nhìn anh

Lá sim tỏa rộng đồi xanh

Hoa sim màu tím chân thành thủy chung

Em ơi sao cứ ngại ngùng

Nước nhà toàn thắng ta chung một nhà.

 

Mải nhìn đồi nắng vươn  xa

Giật mình tỉnh dậy mắt nhòa lệ tuôn.

26/7/2015

                                                                 

                                               Quê tôi Cầu Hải

Tôi lớn lên từ quê hương Cầu Hải

Nơi đất tổ giàu lòng nhân ái

Nơi truyền thống ông cha để lại

Nơi nghĩa tình lắng đọng mãi trong tim

Tôi lớn lên từ vùng đất An Tiêm

Có cụ tổ họi Mai lập nên cơ nghiệp

Người đã cùng thê thiếp con vua

Phá vỡ lối mòn truyền kiếp

Tạo dựng nên cơ nghiệp giữa đảo hoang

Tôi lớn lên từ nơi có bà nội tôi

Suốt cuộc đời nuôi tằm kéo sợi

Những chiều quay tơ ngóng đợi

Cháu sang đọc ngược cửu chương

Và đón nhận từ bà: áo nái tình thương

Vẫn còn vương màu sương nắng

Tôi lớn lên nước nhà chưa toàn thắng

Bởi chiến tranh giai dẳng kéo dài

Đế quốc Mỹ một thời tàn ác

Lịch sử phán quyết không sai

Bởi chính Mỹ là kẻ:

"Mưu mô, ngạo mạn công khai"

Sống không cần biết đâu là phải trái

Sống thô bạo không chút lòng nhân ái

Mặc cho đau thương chảy mãi

Lên cuộc đời của biết bao con người

Việt Nam - chân thật hiền lành

Tôi vào quân đội

Và trở thành y tá quân y

Nuôi hy vọng chữa lành những vết thương

Mà giặc Mỹ điên cuồng đem tới

Quê hương Cầu Hải ơi

Nơi đã gắn bó với tôi thời thơ ấu

Cầu Hải mãi mãi là 

                                          Quê hương yêu dấu của đời tôi.

 

Mai Thanh Tịnh

Y Tá tiểu đoàn quân y (đội điều trị 14) - Quảng Trị

sư 571 đoàn 559, đội điều trị 26 - Khương Hà, Bố Trạch, Quảng Bình

 

tin tức liên quan