BÁC HỒ TÌNH YÊU MÊNH MÔNG
Bên ngôi nhà sàn thủ đô Bác ở
Cây hoa nở, biếc lộc, trái hương nồng
Ong bướm bay lượn vòng
Dập dìu người bước đến thăm
Thêm nghĩa sâu biển rộng
Tình Người còn hơn núi sông
Quanh hồ ao cá tung tăng lượn bơi
Tìm Người ... đòi cho ăn
Nhớ Bác bữa thường chăm
Vắng Bác cá sủi tăm
Vườn cây hoa nở, trái ngọt đang chờ ai?
Giờ Bác đã yên ngủ rồi
Cả đời Người chưa giấc say
Cá quẫy luôn tìm Người, trái ngọt hương lặng bay
Đêm, ngày nay núi sông quang trời mây
Hội tụ người về đây
Nhớ lại người trồng cây
Trong lăng Người nằm ôm tay trên ngực
Dâng cả trái tim hồng
Cho quốc dân đồng bào
Cho mùa mùa xuân núi sông
Ta nhớ ơn ...tự hào
Bác Hồ tình yêu mênh mông...
( Thơ hát điệu Tương phùng tương nộ
Dân ca Quan Họ Bắc ninh )
VÀNG THAU
Đêm mưa sấm sét giật mình.
Ngỡ ngày bom nổ quanh mình năm xưa.
Căn hầm ngập ngụa nước mưa.
Dế mèn, nhện nổi đò đưa lềnh bềnh.
Vực sâu, dốc thẳm chênh vênh.
Sông dài suối cuộn nổi nênh vùng trời.
Trần lưng đạn xé, bom tơi .
Qua đây thêm tỏ ...ai người vàng thau ???
NỒNG NÀN
Lao xao lộc nẩy vườn nhà
Rung rinh chồi biếc nụ hoa lá cành.
Em là cả một đời anh
Nồng nàn hươmg nắng, ngọt lành yêu thương...
THI THOẢNG
Giữa dòng thuyền bỗng sang sông
Ngẩn ngơ thi thoảng còn trông cuối trời.
Quê xa vẫn nhớ một người
Hoàng hôn tím ngắt chân trời mây bay.
TÌNH XUÂN TÌNH NGƯỜI
Én trao đào nở mai cười
Nâng ly tri kỷ, bạn đời tâm giao.
Tình xuân, tình đất ngọt ngào
Ngất ngây ngây ngất vui nào vui hơn...
NỔI NÊNH
Quanh đi quẩn lại bến quê
Vin vào cát cỏ đam mê bồng bềnh
Thuyền em ngày tháng lênh đênh
Đỗi thương sông nước, nổi nênh tháng ngày
THƯƠNG YÊU
Tứ thân môi thắm má hồng
Ca lời tha thiết hương đồng gió quê.
Đất trời mưa nắng trăm bề
Thân ong phận kiến vẫn về tổ tông.
Bong bóng mưa có phập phồng
Hóa Thân thành nước, phập phồng kiếp sau.
Bể dâu muôn nỗi thương đau
Vòng tay nhân ái cùng nhau rách lành.
Đời người gang tấc mỏng manh.
Hãy trồng cây đức quả xanh nhân hồng.
Thương nhau thương tận đáy lòng
Yêu nhau yêu cả tổ tông sinh thành.
Nguyễn Tất Đình Vân
Hội viên Hội VHNT Trường Sơn