(Ở chiến trường, quý gậy như quý người yêu)
Ta với gậy leo đèo lội suối
Vượt ngàn trùng dốc núi mù xa
Hàng ngàn cây số đã qua
Hình ta, bóng gậy quyện hòa với nhau
Anh thương gậy như người yêu dấu
Gậy giúp người như máu nuôi tim
Nghĩa tình sâu nặng yêu tin
Hành quân ngàn dặm có em nâng tình
Khi anh ngã, gậy mình nâng đỡ
Lúc gậy rơi, anh ngỡ mình đau
Gậy cùng người - nghĩa tình sâu
Sắt son chung lối, trong nhau cuộc đời
Mấy ngàn ngày, gậy ơi nâng bước
Chung niềm vui, chung cuộc chia ly
Gậy thương ta lúc lâm nguy
Đồng hành đồng cảm cũng vì đồng tâm
Ta với gậy cùng chung chí lớn
Gậy với ta khắp chốn cùng đường
Đến ngày giải phóng quê hương
Vẹn tình nam nữ trọn đường yêu nhau.
GIÓ BỤI
“Thuở trờ đất len cơn gió bụi”
Đất nước mình sinh nỗi bất minh
Kể từ BUỒN NỖI CHIẾN TRANH
Chứa đầy độc hại, mà giành điểm cao
Tác phẩm xấu chôn sâu cùng rác
Mấy năm trời, chứa chất mùi hôi
Người ta bốc nó… lên ngôi
Đô la bịt miệng, chuyện tồi… vinh danh
Rồi xem CHUYỆN VỚI THANH, khổ mắt
Lời lố lăng xuyên tạc anh linh
Ngang nhiên chống Tổ quốc mình
Những lời độc địa, u minh, gian tà
Đất nước mình… thiên la địa võng
Dăng lưới trởi, đón lõng… bủa vây
Chuyến này bị tóm cả bầy
Giật mình, nháo nhác, tra tay vào còng
Vương Văn Kiểm
Hội viên Hội VHNT Trường Sơn