LÃO NGƯ
PHÙNG KIẾN BÌNH
Lão ngư ngồi bó gối bên bờ
Tay xoa xoa cho cát về với cát
Cát là lão và lão cũng là cát
Trước gió
Trước mưa
Trước bão
Mắt nhìn về phía xa xăm
Nơi chiếc thuyền câu dập dềnh trên sóng
Con mú ưa cắn câu
Con mực say màu
Con hồng phơi lưng ngả ngớn
Lóng lánh sắc tím vàng con thu, con nụ
Say đèn đêm lấp loáng dưới thân tàu
Tiếng quát kéo tay giềng
Tiếng chửi thề
Tiếng cười vỡ khi đáy lưới mở ra
Miệng hầm mở ra
Bảy sắc cầu vồng trốn tìm trong mắt
Chiếc điếu cày chuyền tay
Mẩu thuốc đỏ tay
Chén rượu cầm tay
Mắt sương sương hát mấy câu không đầu không cuối
Gió thơm lừng hương sả vườn nhà
Tóc vợ buông đêm
Nồng nã
Tiếng còi báo bến thuyền về…
Năm tháng lão ngư gửi đời biển cả
Nhìn sóng biết gió
Nhìn nước biết độ nông sâu
Màu sáng bạc hào hoa nông cạn
Cho người vui vẻ vào hè
Màu xanh lá mạ nơi ấy bình yên
Chiếc mủng thả rùng
Sắc xanh sẫm nơi đáy lòng khó đoán
Tầng đáy con mú con đuối
Tầng giữa con nụ con chim
Tầng nổi con chuồn con chích
Dây chão như đời người cuốn bện
Vỏ đay xoắn xuýt kiếp người
Lưng hằn đỏ
Tay dày chai
Vai cộm đỡ đần sức kéo
Con cá tránh người tìm ăn mùa bão
Gió nam hây hẩy bầy đàn
Người gian hay trời gian
Ráng hồng xa xa nhớ tìm nơi tránh trú
Sóng lặng giấu mình sóng lừng, gió hú
Biển lặng là khi ẩn họa rập rình
Biển ồn ào nhớ vào mùa lưới nổi
Tháng ba bà già đi biển
Gió mùa sương mù nhìn trời đêm định hướng
Hướng ấy nơi người bên bến đợi về
Phía ấy chờ đêm đam mê
Phía những đứa con vui đùa đầu sóng
Gừng cay muối mặn
Vắng người nhớ ráp bàn chân
Nhớ vị mồ hôi ngoài biển
Nằm bên mơ thức chửi thề….
Lão ngư ngồi bó gối
Nhớ biển thương phận lênh đênh
Biển như đời lão
Bấp bênh sóng gió
Lưỡi câu dáng lão ngồi
Sóng chênh chao
Gió chênh chao
Con tôm con cá chênh chao
Tiếng nấc giấu lòng biển sâu
Sóng bạc mái đầu lão bạc
Có hạt cát tung lên từ biển
Gió cuốn bay vào trong mắt….
Biển xanh quá và trăng sáng quá
Lão ngư ngồi nhấm nháp tháng năm xa
Và biển ngày càng xa, càng xa...
Phùng Kiến Bình
(Bút danh Thanh Khương)
Hội viên Hội VHNT Trường Sơn