" Người lính già nhớ về Trường Sơn" - Thơ: Thân Đức Chính, Hội viên Trường Sơn tại Tây Ninh

Ngày đăng: 08:45 22/04/2019 Lượt xem: 253
NGƯỜI LÍNH GIÀ NHỚ VỀ TRƯỜNG SƠN


Tác giả: Thân Đức Chính
 
Sắp đến rồi ngày truyền thống Trường Sơn 
Người lính già ngồi trầm ngâm nhớ lại 
Anh muốn mình được trở về nơi ấy 
Nơi vẫn còn bao đồng đội năm xưa

Nơi bạn anh nằm lại với nắng mưa 
Nơi bom Mỹ dập vùi bao thân xác 
Nơi lửa đạn mà con người vẫn mặc 
Nơi núi oằn mình dưới những bàn chân

Nơi chẳng ai có một chút phân vân 
Nơi chỉ tiến không lui dù ác liệt 
Nơi những đôi tay đêm ngày mải miết 
Rướm máu rộp phồng đá cứng phải thua

Người lính già thấy mình chửa già nua 
Mỗi khi nhớ về Trường Sơn thuở ấy 
Những em gái xung phong Thươnng biết mấy 
Gian khổ nhọc nhằn miệng vẫn cười vui

Thân gái mảnh mai để mãi ngậm ngùi 
Chân yếu tay mềm gồng trong khói lửa 
Và biết bao những người em gái nữa 
Thân xác chẳng còn dưới những trận bom

Chỉ có con đường là vẫn còn nguyên 
Bom sới bom cầy lại san lại lấp
những đoàn xe vẫn vào ra tấp nập 
Khi chở người lúc chở đạn chở lương

Bao chàng trai cô gái chẳng vấn vương 
Xếp hạnh phúc bút nghiên ra tiền tuyến 
Họ sẵn sàng hiến tuổi xuân vĩnh viễn 
Để non sông Tổ Quốc khỏi cắt rời

Những con người của lứa tuổi hai mươi 
Trong gian khổ luyện tôi thành sắt đá 
Ở trong họ tổ quốc là tất cả 
Vì miền nam vì độc lập tự do

Sốt rét đạn bom bữa đói bữa no 
Da xanh bủng mắt quầng thâm cũng mặc 
nơi ác liệt đâu cần gì xuân sắc 
Họ chẳng ngại ngần họ chẳng quan tâm

Ai đã đi qua dù chỉ một lần 
Ai đã sống với nơi này thuở ấy 
Sẽ hiểu được cái gian nan ngày đấy 
Ở nơi này chỉ có máu và hoa

Đến hôm nay những người lính đã già 
Nhưng nơi đấy vẫn là nơi họ nhớ
cũng nơi đấy để bao người dang dở 
Lỡ Xuân thì cuộc sống mãi cô đơn

Cứ hàng năm ngày kỷ niệm Trường Sơn 
Người lính già lại vui buồn lẫn lộn 
Anh ngồi đó mắt long đong rơm rớm 
Nhớ bạn mình thương đồng đội hy sinh...

20/4/2019
Thân Đức Chính
Hội viên Trường Sơn tại Tây Ninh
tin tức liên quan