“Trường ơi!” – Thơ của Nguyễn Xuân Sơn . Nguyên Chiến sỹ QĐND Việt Nam – Đại tá CAND, Thành viên Trang thơ: Những vần thơ và người lính

Ngày đăng: 07:17 13/11/2019 Lượt xem: 325
“Trường ơi!” - Thơ của Nguyễn Xuân Sơn .
Nguyên Chiến sỹ QĐND Việt Nam - Đại tá CAND,
Thành viên Trang thơ: Những vần thơ và người lính

 

Chân dung tác giả Nguyễn Xuân Sơn

TRƯỜNG ƠI!
 
Trường ơi! Tuổi thơ tao mày
Bắt đom đóm bỏ vào chai làm đèn
Trên đầu Đạn réo bom rền
Dưới hầm tối một ánh đèn học chung
Lớn lên lứa tuổi ta cùng
Vào Bộ đội mỗi thằng vùng thật xa
Hậu phương còn bố mẹ già
Mày nằm lại tao được ra Bắc này
Về quê thăm bố mẹ mày
Ôm tao khóc gọi tên mày Trường ơi!
Sao con bỏ mẹ lâu rồi
Đến nay mấy chục năm trời còn chi
Lặng im tao chẳng nói gì
Rất lâu mẹ cứ ốm ghì lấy tao
Bỗng nhiên mẹ tát thật đau
“Mày đồ khốn nạn cút mau đi Trường
Đẻ ra mày chẳng có thương
Tưởng mày chết chợ, chết đường rồi kia”
Trường ơi! nước mát đầm đìa
Tao ôm mẹ, mẹ chẳng hề biết ai
Mẹ nằm vật xuống sõng xoài
Miệng còn lẩm bẩm - Ối trời đất ơi…
“Thằng Trường khốn nạn đâu rồi
Lại đây con, mẹ là người thương con”
Tao bế mẹ đặt lên giường
Lấy cao xoa day thái dương mẹ nằm
Đắp lên người mẹ chiếc chăn
Thiêm thiếp ngủ miệng lầm rầm Trường ơi!
Sợ mẹ ngã tao phải ngồi
Canh cho mẹ ngủ im rồi tao ra
Thắp hương cúng vái ông bà
Thắp cho mày nữa lệ nhòa mắt tao
Mẹ nằm thân gầy hanh hao
Mái đầu trắng chẳng sợi nào còn đen
Trường ơi! mày về mà xem
Cảnh nhà hiu hắt ngọn đèn dầu hao
Hễ mà về quê lần nào
Không thăm mẹ được là tao rất buồn
Nhìn thấy mẹ tao càng thương
Giá mày còn sống tìm đường về ngay
Để mày chứng kiến cảnh này
Cùng tao nữa chăm mẹ mày Trường ơi!

 
(Ảnh minh họa)
***
Xa mẹ đã hơn chục năm
Như mọi lần vẫn đến thăm mẹ mày
Giờ còn lại những hàng cây
Chẳng còn thấy bóng hao gầy mẹ đâu
Ngoài vườn hương Bưởi, hương Cau
Vào nhà lạnh ngắt mùi rêu mốc mùi
Bàn thờ trẻ nhất mày thôi
Căn nhà cấp bốn chẳng người sửa sang
Cột nhà vẫn đứng thẳng hàng
Mái nhà đã dột, tường đang nứt rồi
Mối mọt chúng đã xông hơi
Trầm ngâm ngắm ảnh mày rồi tao đi
Thắp hương tao nói những gì
Mày cứ nhìn miệng thầm thì của tao
Mày không đáp lại lời nào
Cúi đầu thay một lời chào tao đi
Trường ơi! Tao ước những gì
Giá như mày sống giờ thì đông vui
Có con cháu kém gì người
Thế mà mày phải ngậm ngùi biệt ly
Hàng Cau xưa vẫn xanh rì
Không còn thấp thoáng dáng đi mẹ mày
***
Ngẫm đời thấy mắt cay cay
Tuổi mình mỗi đứa thế này, thế kia
Dù sao bọn tao còn về
Mày nằm lại được những gì hôm nay        
Ơn thì không trả mẹ thầy
Nghĩa thì mày bỏ từ ngày mày đi
Chỉ còn mỗi một chữ “VÌ”               
Với Dân, với Đảng được ghi Bảng vàng
Về quê nhớ mày tao sang
Ngắm mày với chiếc “Bảng vàng ghi công”
Mày nằm dưới đất biết không?
Có thằng nó chẳng có công… rất giầu
Đánh giặc nó lẩn đằng sau…
Luồn lách nó giỏi, làm giầu rất nhanh
Nhà mày nửa ngói, nửa tranh
Mấy chục năm vẫn nguyên hình vậy thôi
Thắp hương tao lậy Phật Trời
Cầu mày an nghỉ dưới nơi suối vàng…
 

Nguyễn Xuân Sơn
Nguyên Chiến sỹ QĐND Việt Nam – Đại tá CAND
Thành viên Trang thơ: Những vần thơ và người lính
tin tức liên quan