Trường ca Sát Thát - Chương II

Ngày đăng: 10:57 02/06/2015 Lượt xem: 819

              TRƯỜNG CA SÁT THÁT

                                      CHƯƠNG II

Đoạt sóc Chương dương độ

                               Cầm Hồ Hàm tử quan

Thái bình tu nỗ lực

Vạn cổ thử giang san !

              ( Thái sư, thượng tướng Chiêu minh vương Trần Quang Khải )

 

Nước Đại Việt chàng trai hùng mạnh

Sức thanh xuân chuyển đất, lay trời

Buổi đang lên, tôi hiền, vua thánh

Dải đồng tâm kết chặt muôn người.

 

Nhưng mây đen từ nơi xa lắc

Đã ùn ùn thành bão, thành dông

Quân Hung Nô đập tan nhà Tống

Dựng thành tên Đế quốc Nguyên Mông (7)

 

Các vua Nguyên ngông cuồng, độc ác

Tung quân đi chinh phạt bốn phương

Bao kinh thành huy hoàng đổ nát

Bao làng quê thành bãi chiến trường

 

Lửa đã cháy nửa phần thế giới

Vẫn chưa hề thoả mãn lòng tham

Ngọn cờ giặc hung tàn, nhức nhối

Đã quay về trỏ thẳng phương Nam!

 

Nhưng thất bại tan tành lần trước

Cũng làm chùn vó ngựa hung hăng

Ta mềm mỏng, kiên trì, mưu lược

Cốt hòa bình tránh họa xâm lăng

 

Vua Nguyên cử từng đoàn sứ giả

Sang nước ta thăm thú, dò la

Gần ba chục năm trời dòng dã

Giặc ngày càng chèn ép, lấn ta

 

Bọn sứ giặc cậy mình nước lớn

Nên ngông nghênh, ngang ngược đủ điều

Thân dê chó dám khinh tể phụ

Mắng vua ta uốn lưỡi cú diều

 

Chúng hoạnh hoẹ: “Sao không lạy chiếu?”

Hạch vua ta: “Sao dám xưng Cô?”

Chúng đòi ta chim công, tê, tượng ...

Buộc vua ta phải đến Đại Đô! (8)

 

Cả đất nước nghiến răng căm giận

Muốn nhai gan lũ giặc ngông nghênh

Ta đâu chịu cúi đầu, cam  phận

Chỉ vì ta không muốn chiến tranh

 

Chúng doạ dẫm: “Nếu còn ngang ngạnh”

“Sẽ chẳng cần mười vạn hùng binh”

“Quân Vân Nam tháng trời là tới”

“Sẽ tan hoang xã tắc, miếu đình !“

 

 

Vì thế vua ta đành nhân nhượng

Nhưng quyết tâm giữ vững chủ quyền

Cố hoà hoãn lấy mềm đối cứng

Nên lựa lời nói với sứ Nguyên:

 

“Vì  gãy chân nên không quỳ được”

“Còn tang cha nên mới xưng Cô”

“Thân yếu ớt lớn trong cung thẳm”

“Không thể đi muôn dặm sang Hồ !”

 

Chúng đòi dâng người vàng thay thế

Đòi phải khai diện tích, số dân

Chúng đòi đặt quan nha giám sát

Chúng gửi thư đe doạ vua Trần:

 

 “Nếu  nhà ngươi cố từ lời trẫm”

“Hãy sửa sang binh giáp mà chờ”

“Đại quân đến chỉ trong khoảnh khắc”

“Sẽ lật nhào cung điện thành đô!”

 

Vua Trần đành sai Trần Di Ái

Thay mặt mình sang sứ nhà Nguyên

Hàng tôn thất Ái là hoàng thúc

Nhưng ai hay tính khí ươn hèn.

 

Giặc phong Trần Di Ái làm Vương

Lại bắt tên phản bội dẫn đường,

Tướng Sài Thung cầm đầu quân giặc

Một ngàn tên đã tới biên cương.

 

Không để giặc tiến vào bờ cõi

Lệnh ra quân cả nước mừng vui:

Trần Di Ái bắt về hỏi tội,

Một ngàn tên xâm lược tả tơi!

 

Âm mưu giặc thế là tan vỡ

Tướng giặc Sài Thung tức điên người

Trần Quang Khải lên biên tiếp sứ

Vẫn làm thơ đưa đón, tươi cười.

 

Biết không thể dùng lời hăm doạ

Bắt dân ta khiếp sợ nộp mình

Giặc trở mặt tống giam sứ Việt

Dốc toàn quân cả nước “Nam chinh”.

 

Vó ngựa quân thù đã vang ngoài cõi

Tin biên cương dồn dập dội về...

Đánh hay hoà? Triều đình bối rối

Ôi lòng dân chỉ quyết một bề !

 

Triều đình mở hội nghị Bình Than

Vua và các vương hầu bàn bạc

Trước quân thù vô cùng bạo ngược

Đánh hay hoà để giữ giang san?

 

Đánh ư ? Sẽ làm sao đánh thắng?

Tổ Quốc mình đất hẹp, ít dân

Bao nhiêu nước giặc Nguyên san phẳng

Còn lớn hơn ta mấy mươi lần!

 

Kỵ binh giặc vô cùng lợi hại

Một trăm tên đương nổi vạn quân

Đến: Mưa giông; đi: Như chớp giật

Cưỡi ngựa, bắn cung giỏi tuyệt trần!

 

Hoà là hàng, là đưa đất nước

Đưa muôn dân vào cảnh lầm than

Đất cha ông mấy ngàn năm trước

Đâu dễ nhường cho lũ sói lang!

 

Ôi những anh hùng thuở Nguyên Phong

Chí sắt đá một lòng quyết chiến

Dẫu tuổi già không sờn nguy hiểm

Vẫn bừng bừng khí thế lập công!

 

Vạn tuế! Thượng Hoàng Trần Thánh Tông

Thái tử Hoảng năm xưa đuổi giặc

Đông bộ đầu từng vung gươm sắc

Trước hiểm nghèo Người vẫn ung dung.

 

Vua Thiệu Bảo vẫn còn trẻ lắm(9)

Đứng oai nghi gương mặt rạng hồng

Sức toàn dân sẽ làm nên chiến thắng

Là bức trường thành cản giặc Nguyên Mông.

 

Tóc đã bạc rồi  Hưng Đạo Đại Vương 

Vầng trán mênh mông trung dũng, quật cường

Vẫn nghiền ngẫm một kế hay đuổi giặc

Vững lòng người  sẽ vững biên cương!

 

Đằng sau Người là Yết Kiêu, Dã Tượng

Đứng hiên ngang như hai cột trụ đồng

Từng giúp Người làm nên bao chiến thắng

Nâng cánh bay của chim Hộc, chim Hồng.(10)

 

Trần Quốc Toản người anh hùng nhỏ tuổi

Hội nghị Bình Than chưa được dự bàn

Cũng liều chết dâng một lời quyết chiến

Căm quân thù tay bóp nát quả cam!

 

Hoài Văn Hầu chiêu binh mãi mã

Tự mình thành lập một đạo quân

Chống ngoại xâm không cần đợi tuổi

Phất cờ phá giặc, báo Hoàng ân!

 

Rồi ông lão bán than nghèo khổ

Thoắt trở thành vị tuớng tiên phong

Nhân Huệ Vương - một thời lầm lỡ (11)

Nhưng vẫn còn dư sức lập công!

 

Phạm Ngũ Lão, chàng trai Phù Ủng

Thuở bình thời đan sọt độ thân,

Lúc có giặc đứng lên sừng sững

Vung giáo dài dẹp giặc yên dân.

 

Nhưng có người vẫn lo giặc mạnh

Chương Hiến Hầu và Chiêu Quốc Vương: (12)

“Giặc dữ như hùm beo lang sói“

“Trăm vạn quân hùng, ai dám đương?”

 

Rồi hôm ấy Thăng Long nhộn nhịp

Thủ đô mở hội nghị Diên Hồng

Bô lão bốn phương về họp mặt

Đánh hay hoà để giữ núi sông ?

 

                                                                Sang sảng giọng chuông đồng vua hỏi:

“Giặc Thát đang đe doạ nước nhà”

“Quân giặc nhiều, mạnh hơn bão nổi”

“Hỡi muôn dân nên đánh hay hoà?”

 

Điện Diên Hồng trang nghiêm im lặng

Bỗng sục sôi, chuyển động ầm ầm

Muôn miệng một lời hô:  „Quyết chiến !“

Ý trời là ý chí muôn dân!

 

Vua hởi dạ, triều đình hởi dạ

Toàn dân ta chung một chữ đồng:

“Nay thể theo tấm lòng trăm họ”

“Trẫm truyền quyết chiến giữ núi sông!”

 

Toàn dân đã một lòng quyết chiến

Bễ lò rèn sáng rực ngày đêm

Cả nước thành thao trường tập luyện

Và khắp nơi vang tiếng lệnh truyền:

 

“ Triều đình lệnh cho dân cả nước

Nếu giặc ngoài liều lĩnh đánh sang

Phải quyết chiến, nếu không chống nổi

Cho phép lui, không được đầu hàng! ”

 

Trần Hưng Đạo hùng tài thao lược

Được phong làm Tiết Chế Quốc Công

Trần Khánh Dư canh phòng mặt biển

Bảo Nghĩa Hầu làm tướng tiên phong(13)

 

Hịch tướng sĩ cháy lòng tướng sĩ

Ôi những đêm ngày quên ngủ, quên ăn

Luyện giáo, mài gươm quyết thề Sát Thát

Quên thù riêng quyết chống xâm lăng:

 

“Hỡi tướng  sĩ  hãy xem lịch sử”

“Gương sáng ngời Kỷ Tín, Do Vu”

“Kìa Dự Nhượng liều thân báo chủ”

 “Tiếng thơm còn để mãi ngàn thu!”

 

Cả dân tộc bừng bừng khí thế

Quyết giữ từng tấc đất giang san

Quyết giỏi như  Bàng Mông, Hậu Nghệ

                                                Quyết chém đầu Thái tử Thoát Hoan!

 

Lệnh quyết chiến thấm sâu từng tấc đất

Mỗi người dân nước Việt đã sẵn sàng

Phải thắng chúng như lần thứ nhất

Đuổi chúng chạy dài như giặc Ngột Lang.

 

Bọn giặc đã dàn quân ngoài cõi

Đòi vua ta đến đón Thoát Hoan

                                                                                                                          Chúng hăm doạ: “Nếu còn mê muội”

“Đại quân vào, ngọc đá đều tan !”

 

Chúng tuyên bố cất quân chinh phạt

Nước Chiêm Thành bé nhỏ, đáng thương

Chúng gửi thư  yêu cầu ngang ngược

Đòi mượn lương, mượn cỏ, mượn đường...

 

Vua ta cũng tìm lời từ chối  :

“Đất nước tôi ít cỏ, ít dân”

                                                                                                                           “Cả đường thuỷ, cũng như đường bộ”

“Chẳng mặt nào tiện lối đại quân!”

 

Biết không thể đánh lừa ta được

Bọn giặc như thác lũ xâm lăng

Cờ xí rợp trời, quân reo dậy đất

Nước Đại Việt  ta chúng quyết đạp bằng

 

Tổng chỉ huy - Thái tử Thoát Hoan

Tiến theo đường bộ vượt Nam Quan

Năm mươi vạn quân đi lở núi

Tưởng phen này nuốt chửng nước Nam

 

Theo Thoát Hoan một bầy tướng tá

Tên nào tên nấy rất hung hăng

                                                       A Bát Xích, Trịnh Bằng Phi, Ô Mã

Lưu Thế Anh, Lý Quán, Lý Hằng ...

 

Mang năm trăm thuyền chiến đánh Chiêm

Toa Đô viên hổ tướng nhà Nguyên

Từ đất Chiêm đánh lên phía Bắc

Kẹp chặt nước ta vào giữa gọng kìm.

 

                                                               Thế trận giặc ban đầu rất mạnh

Đã tràn sang như nước vỡ bờ.

Ôi chim Hộc, chim Hồng vững cánh

Vẫn hiên ngang chèo lái cơ đồ

                                                                Nhưng chiến trận ban đầu không lợi

Bỏ Khả Ly, Kỳ Cấp, Nội Bàng,

Quân ta lại lui về Vạn Kiếp.

                                                               Ôi Thăng Long nguy cấp muôn vàn!

 

Trận Dục Thủy quân ta lại rút,

Đất nước mình ngút lửa chiến tranh.

Giặc đặt súng trên bờ sông Cái

Đang ngày đêm phá nát kinh thành.

 

Tình thế đã vô cùng nguy ngập

Sớm tối là sẽ mất Thăng Long.

Ai là người dám sang phía giặc

Giả giảng hoà ngăn chúng tấn công ?

 

Có viên quan nhỏ Đỗ Khắc Chung

Khảng khái đứng ra xin nhận lệnh

Trần Thánh Tông vô cùng cảm động

Ôi dân ta đâu thiếu anh hùng!(14)

 

 

Người dũng sĩ Việt Nam bé nhỏ

Hiên ngang vào thẳng trại địch quân.

 Bọn giặc dàn ra uy hiếp sứ

Vạc dầu sôi, gươm giáo tuốt trần.

 

                                                                Ngồi ngất ngưởng ở trên trướng hổ

Ô Mã Nhi cao giọng hằm hè :

“ To gan thật, nước Nam bé nhỏ”

“Dám giơ càng bọ ngựa ngáng xe!”

 

“Nay Thái Tử thân cầm quân đến”

“Đi xa muôn dặm đánh Chiêm Thành”

“Quốc Vương ngươi nếu sang hội kiến”

“Thì nước ngươi sẽ được yên lành,”

 

“Nếu không nghe thì trong chốc lát”

(Ô Mã Nhi giở giọng hung hăng)

“Vua tôi ngươi sẽ ra cỏ nát”

“Núi sông ngươi sẽ hoá đất bằng !”

 

Bọn giặc dữ như bầy quỷ đói 

Gầm gừ  vây quanh Đỗ Khắc Chung

Dẫu đứng trước miệng hùm, nanh sói

Viên sứ thần vẫn đáp ung dung:

 

“Hiền tướng vào nước tôi không hỏi”

“Lại ra tay tàn phá khắp nơi”

“Dẫu giống vật cũng không thoả sống”

“Phải vùng lên huống nữa là người”

 

“Xin hiền tướng rút quân về nước”

                                                               “Chúng tôi xin hòa hảo mọi điều”

 “Còn ngược lại, hùng binh trăm dặm”

“Cũng sẵn sàng nghênh tiếp Thiên Triều!”

 

Ô Mã Nhi lòng thầm khen ngợi

Viên sứ thần lớn mật, lớn gan

Trước cái chết không hề quỳ gối

Gươm giáo sáng loà vẫn hiên ngang.

 

Y đồng ý dừng quân chưa tiến

Đợi vua ta sẽ đến họp bàn:

“Nếu nhà vua trái lời, tức khắc”

“Quân Thiên Triều làm cỏ nước Nam!”

 

Y huênh hoang, dương oai, diễu võ

Dẫn Khắc Chung xem khắp trong ngoài:

“Lương như núi, quân như kiến cỏ”

“Chống binh trời nào có mấy ai?”

 

 Tôi lại nghĩ xưa nay hiền giả

Dùng nghĩa nhân thu phục bốn phương

Nếu cậy mạnh hung hăng, dối trá

Khó dài lâu như thưở Hán, Đường.

 

Việc đi sứ hoàn toàn thắng lợi

Đỗ Khắc Chung trở lại Thăng Long

Việc rút lui đã xong toàn bộ

Thủ đô còn một dãy thành không.

 

Hết giờ hẹn quân Nguyên được lệnh

Bắc cầu phao ào ạt vượt sông

Những tưởng sẽ ra uy sấm sét

Nào ngờ hùng hổ hoá toi công !

 

Ô Mã Nhi điên cuồng, tức tối 

Lồng lộn như thú dữ trượt mồi,

Hắn chia quân hai đường thuỷ bộ

Lùng vua Trần ráo riết khắp nơi:

 

“Ngươi lên trời ta cũng lên trời”

“Ngươi xuống đất ta theo xuống đất”

“Ngươi đừng hòng trốn đi đâu  được”

“Trước thiên la địa võng Thiên Triều!”

 

Phải chặn quân thù cho vua đi thoát

Một cánh quân của Bảo Nghĩa Vương (15)

Lập trận địa bên bờ Thiên Mạc

Một ngàn quân cảm tử ngăn đường.

 

Lá cờ long phụng vẫy vùng bay

Hồn thiêng nước Việt chính là đây

Ngàn quân Thánh dực xin liều chết

Giữ vững cờ vua ở đất này!

 

Đã dễ gì chúng đè bẹp được ta

Khi một ngàn quân kết thành khối thép

Một trận đánh vô cùng ác liệt

Quân giặc xông vào lại bật ra.

 

Giặc lồng lên con thú dữ bị thương

Dốc đại quân đổ vào trận đánh.

Đã hiểm nguy rồi, ôi Bảo Nghĩa Vương

Thanh kiếm cầm tay gãy thành hai mảnh.

 

Hưng Đạo Vương đã lui vào Thanh Hoá

Hoan, Diễn ta còn chục vạn binh (16)

Bọn giặc Thát thù này phải trả

Cờ ta sẽ bay rợp đô thành.

 

Trận ác chiến kéo dài dữ dội

Giặc đến thêm, binh mã chật đường

Một ngàn quân đến khi trời tối

Còn lại một mình Bảo Nghĩa Vương:

 

“Các chiến sĩ anh hùng yêu quý”

“Nhiệm vụ chúng ta nay đã hoàn thành”

“Về đất mẹ hãy ngàn năm yên nghỉ”

“Bay đã thua rồi, hỡi lũ kiêu binh!”

 

Trần Bình Trọng ngẩng cao đầu ngạo nghễ

Lòng bừng bừng nghĩ đến ngày mai

Đại quân ta sẽ từ Thanh, Nghệ

Lại kéo ra đuổi giặc chạy dài.

 

Giặc dẫn Vương vào gặp Thoát Hoan

Tên tướng giặc nhìn Vương khâm phục

Hắn mưu toan dụ dỗ Vương hàng

Dùng tay Vương bắt nước này khuất phục:

 

“Có muốn làm vương đất Bắc không ”

“Đây quyền cao, dê béo, rượu nồng?”

Bả phù hoa mấy ai không mắc

Tưởng mồi thơm dụ được giao long.

 

Vương nổi giận đùng đùng quắc mắt:

“ Ta thà làm quỷ nước Nam”

“Ta  không thèm làm vương đất Bắc”

“Theo kẻ thù giày xéo giang san!”

 

Trần Bình Trọng bỗng thấy lòng thanh thản

Nhớ ngày nào còn ở Thăng Long

Ôi tha thiết một câu hò buổi sáng

Nghe xốn sang cả sóng nước sông Hồng !

 

Bọn giặc hung tàn giết Bảo Nghĩa Vương.

Tin sét đánh nhói lòng muôn tướng sĩ

Hãy mau mau trở giáo lên đường

Giết hết giặc trả thù cho Bảo Nghĩa !

 

Thế nước đang lâm nguy, nghiêng ngả

Hai vua Trần tránh giặc gian nan

Có một số  vương hầu, tướng tá

Bỏ quê hương, hèn nhát đầu hàng.

 

Vua gọi Hưng Đạo Vương đến hỏi:

“Giặc mạnh hơn ta gấp trăm lần”

“Chiến tranh, thây đã phơi đầy nội”

“Hay ta hàng để cứu muôn dân?”

 

Trần Quốc Tuấn vô cùng cảm động

Biết nhà vua thực bụng thương dân:

“Tâu quan gia, (17) những lời vàng ngọc”

“Tỏ rõ Người là bậc chí nhân”

 

“Nhưng thế còn miếu đình xã tắc”

“Còn giang sơn gấm vóc ngàn đời”

“Nếu quan gia muốn hàng quân giặc”

“Thì trước xin hãy chém đầu tôi !”

 

“Xin quan gia vững lòng sắt đá”

“Dẫu còn trong lửa bỏng dầu sôi”

“Cốt trên dưới trăm người một dạ”

“Giặc bạo tàn sẽ thất bại thôi!”

 

Gọng kìm giặc phía Nam hùng hổ

Vượt biển Đông đánh xuống Chiêm Thành

 Ôi nước Chiêm ngút trời khói lửa

Bao đầu rơi, tháp đổ tan tành.

 

Vua tôi Chiêm liệu không chống nổi

Bỏ thành đô về giữ núi rừng

Dẫu thua trận nhưng không quỳ gối

Cùng toàn dân quyết chống đến cùng.

 

Hai vạn quân Trần tinh nhuệ nhất

Được lệnh vào Nam giúp Chiêm Thành

Đoàn dũng sĩ nằm sương gối đất

Hăm hở đi cứu bạn, cứu mình.(18)

 

Không thể tiến sâu thêm được nữa

Bọn Toa Đô đành bỏ Chiêm Thành

Chúng ào ạt đánh vào Đại Việt

Vó ngựa điên cuồng giày nát màu xanh.

 

Tướng giữ phía Nam là Trần Kiện

Ba vạn quân, chưa đánh đã hàng

Tên bán nước đớn hèn, đê tiện

Dâng quân thù cả trấn Nghệ An .

 

Chỉ còn mảnh đất Thanh bé nhỏ

Chưa rơi vào nanh vuốt giặc Nguyên.

Nhìn đất nước bốn bề khói lửa

Người dân nào có thể ngồi yên.

 

Vua sai thượng tướng Trần Quang Khải

Kéo quân vào chặn giặc phương Nam

Vị tể tướng lòng đầy hăng hái

Từ vua, vào giữ đất Nghệ An.

 

Những trận đánh dằng dai không mỏi

Ghìm quân Nguyên trên khắp nẻo đường

Cả biển khơi, đồng bằng, rừng núi

Cũng vùng lên chiến đấu kiên cường.

 

Cả nước là chiến trường chống giặc

Làm vườn không nhà trống khắp nơi

Đánh du kích, bất ngờ ẩn hiện

Không để quân thù một phút ngơi.

 

Bọn bán nước chạy về ải Bắc

Bị quân ta truy kích gắt gao

Giết Trần Kiện, đuổi Trần Ích Tắc,

Dấy phong trào Sát Thát lên cao.

 

                                                               Giặc co duỗi, tiến lui đã khó

Sức quân ta ngày một mạnh lên

Thoát Hoan gọi Toa Đô ra Bắc

Dựa vào nhau tưởng được ngồi yên.

 

Thời cơ đã đến rồi, tướng sĩ

Hãy chém đầu tướng giặc Toa Đô

Quân ta nhàn, quân thù mệt mỏi

Trận này ta nhất định thắng to!

 

Cửa Hàm Tử mênh mang sóng dậy

Sẽ  là mồ chôn xác quân Nguyên

Nơi đây lũ hung tàn sẽ thấy

Trận rửa hờn nung nấu ngày đêm !

 

Đạo quân thuỷ bỏ vùng Hoan -Ái

Vượt biển Đông thẳng tới Thăng Long

Ai dám ngăn Toa Đô nguyên soái

Trí dũng trùm cả nước Nguyên Mông ?

 

Còn đây những tháng năm dong duổi

Bao thành trì đạp đổ tan hoang

Sức Bạt Đô không ai đương nổi

Tên Toa Đô muôn nỗi kinh hoàng.

 

 

Thuyền Toa Đô đè sóng tiến lên

Vượt biển Đông kéo về đất Bắc

Không một ai dám chặn quân Nguyên

Toa Đô càng nghênh ngang tự đắc.

 

Bỗng pháo hiệu nổ vang như sấm

Đoàn khinh chu đột ngột hiện lên

Từ thượng lưu lao như tên bắn

Chặn ngang đường tiến của quân Nguyên.

 

Một tướng trẻ áo bào đỏ rực

Đứng hiên ngang dưới ngọn cờ hồng

Hoài Văn Hầu tay vung gươm sắc

Quân nhà Trần ào ạt tấn công.

 

Tướng Toa đô đùng đùng giận dữ

Vì tự nhiên bị đánh bất ngờ

Một đứa trẻ miệng còn hơi sữa

Dám trêu vào nguyên soái Toa Đô.

 

Hắn vung tít cây truỳ nặng trĩu

Bổ xuống đầu viên tướng trẻ măng

Trần Quốc Toản hô quân lùi lại

Cả đoàn thuyền nhẹ lướt băng băng.

 

Lá cờ đỏ chữ vàng rực rỡ

“Phá cường địch - báo Hoàng ân “

Phấp phới bay trêu gan chúng nó

Chúng ta đây tuổi trẻ nhà Trần.

 

Ruổi phía trước, đoàn thuyền Quốc Toản

Lững thững trôi trêu tức quân thù

Chúng đuổi nhanh - thuyền ta lướt sóng

Không làm sao kịp tốp khinh chu.

 

Trống lại vang từng hồi giục giã

Tên lại bay như trận mưa rào

Mươi đám cháy bùng lên loang lổ

Bọn giặc Nguyên dăm đứa lại nhào.

 

Tướng Toa Đô vô cùng bực tức

Thúc thuyền băng lên tận hàng đầu.

Giặc biết đâu đã vào rọ sắt

Quân ta dành cho chúng từ lâu.

 

Lần thứ hai pháo hiệu nổ vang,

Đoàn thuyền chiến hiện ra sừng sững

Lá cờ đại bay cao hùng dũng

“Chiêu Văn Vương” lấp lánh chữ vàng.

 

Trận thuỷ chiến diễn ra dữ dội

Giặc cậy đông hung hãn tấn công

Tướng Toa Đô như con cọp đói

Đi đến đâu máu đổ thẫm dòng !

 

Tiếng pháo lại dội lên như sấm

Một đoàn thuyền lừng lững tiến ra

Cờ rợp trời toàn quân nhà Tống

Tướng Triệu Trung giáp sắt sáng loà(19)

 

Giặc hoảng hốt tưởng bên Trung Quốc

Tự tro tàn triều Tống lại lên

Quân hai nước phen này thoả sức

Rửa thù chung diệt hết giặc Nguyên.

 

Tướng Toa Đô liệu không chống nổi

Gom thuyền, quân tháo chạy trở lui.

 Quân nhà Trần ầm ầm rượt đuổi

Tiếng hò reo Sát Thát vang trời.

 

Toa Đô đang cắm đầu trốn chạy

Chợt lại nghe pháo nổ đùng đùng

Tướng Nguyễn Khoái đem quân Thánh Dực 

Dàn binh thuyền chặn kín mặt sông.

 

Thế trận giặc hoàn toàn tan vỡ

Hàm Tử Quan đất lở, trời long

Toa Đô thu tàn quân, bại tướng

Cuống cuồng chạy ra hướng biển Đông.

 

Lần đầu nếm một đòn chết điếng

Xôn xao toàn bộ đại quân Nguyên.

Thoát Hoan, vội điều quân tăng viện

Sai Toa Đô chiếm  lấy Trường Yên.

 

Trận Hàm Tử giặc chưa kịp thở

Một loạt đồn lại bị tấn công.

Thế quân ta trào dâng như thác

Phá tan hoang phòng tuyến sông Hồng.

 

Chương Dương, thuyền giặc Nguyên đông lắm

Đồn chúng giăng ngăn khắp nẻo đường

Nhưng một đêm trời Nam nổi sấm

Đốt tan tành thuỷ trại Chương Dương.

 

Trại  A Lỗ: kho lương, kho cỏ,

Cái dạ dày của giặc Nguyên Mông

Nơi  cấm địa canh phòng cẩn mật

Trong một đêm lại rực lửa hồng.

 

Rồi hai vua từ trong Thanh Hoá

Kéo quân ra khôi phục cơ đồ

Quân ta tiến ào ào như gió

Vây Trường Yên, cả phá Toa Đô.

 

Giặc kinh hoàng chạy về Tây Kết

Mong nương nhờ thế lực Thoát Hoan.

Nhưng biết đâu tên Hoàng Thái tử

Đang run lên thế tận, lực tàn!

 

Đánh Tây Kết, chiến công lừng lẫy

Diệt hoàn toàn ba vạn quân Nguyên,

Ô Mã Nhi cướp thuyền vượt biển

Tướng Toa Đô chém giữa trận tiền!

 

Hãy thừa thắng xông lên Sát Thát

Quét sạch quân thù  khỏi núi sông

Muôn chiến sĩ hò reo phấn khởi

Về Thăng Long, lấy lại thành Rồng!

 

Đây ngọn cờ chiến thắng bao phen

Chốn thần kinh lại bay phấp phới

Chiêu Minh Đại Vương Trần Quang Khải

Lừng lẫy bay hồn bạt vía quân Nguyên.

 

Cũng về đây người thiếu niên dũng tráng

Hoài Văn Hầu  Trần Quốc Toản anh hùng

Trăm trận đi đầu, quân thù thất đảm

Sáu chữ vàng rực rỡ chiến công.

 

Múa giáo non sông trải mấy thâu

Đạo “Phụ tử chi binh” kiêu dũng

Thắng giặc xong sẽ về Phù Ủng

 Chí khí bừng bừng át sao Ngưu !(20)

 

Sát cánh cùng triều đình chiến đấu

Là dân binh khắp lộ, khắp miền

Sức toàn dân vô cùng hùng hậu

Quyết trận này quét sạch giặc Nguyên.

 

Tướng tá giặc ngày đêm lo sợ

 Đại Việt chuyến này khó thành công

Quân Giao đang nổi lên rất lớn

Thuỷ lục cùng vây chặt Thăng Long.

 

Quan quân không thể nào xoay trở

Đánh ngày đêm, khốn đốn vô cùng

                                                                Khí giới, lương thảo.. đều hết cả

Quân Giao ngày càng trở nên đông. (21)

 

Thế là để tránh đòn tiêu diệt

Bọn Thoát Hoan liều chết phá vây.

Lưới đã giăng Gia Lâm, Vạn Kiếp

Giặc chạy đâu cho thoát đất này!

 

Trận Vạn Kiếp lừng danh lịch sử

Hưng Đạo Vương thân tự cầm quân

Đánh tiêu diệt một đòn chí tử

Mười vạn tàn quân còn một hai phần.

 

Ôi đâu còn tên tuổi Thoát Hoan

Cửu Hoàng Tử xưa nay lừng tiếng

Tuổi trẻ anh hùng tấm thân bách chiến

Một ngọn roi dẹp cả Vân Nam

 

Mà bây giờ thảm hại làm sao

Tin sét đánh Thoát Hoan run rẩy:

“Nguy rồi từ đây lên quan ải”

“Chặn đường, ba mươi vạn quân Giao !”

 

Và tên Hoàng Thái Tử kiêu sa

Nhục nhã rúc ống đồng tháo chạy

Một tiếng chim kêu, một cành cây gãy

Giặc kinh hoàng cũng tưởng quân ta.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sau hai tháng phản công quyết liệt

Nguy nan, đất nước lại bình yên

Sức bọ ngựa? chàng trai Đại Việt

Đã đ&aacut

tin tức liên quan