" Tàn nhưng không phế " - Tạ Thị Ngọc Hường, Hội TS Lâm Đồng

Ngày đăng: 11:25 06/03/2016 Lượt xem: 477

 

 TÀN NHƯNG KHÔNG PHẾ…

 

(Tặng một đồng đội thương binh…)

 

                    

 

 

Sau trận “Vượt ngầm”(*) ta về quê hương

Đầu óc chập chèng, dở dở, ương ương

Lần ngã xoài, “tai biến”

“Thoát vị” còn “khớp gai”

Suốt ngày, bứt tóc, gãi tai…

*

Gia đình dắt dìu như “bè mắc cạn”

Tử thần khoác vai, gầm gừ, hoạn nạn

Ta hung hăng, vùng vằng, cắn đắng:

 “Đế quốc” chúng bay, tựa… rắn

Rải bao “Bột trắng” rừng xanh lụi tàn…

*

Mai mối, vợ hiền sinh cho thằng cu.

                                Cháu lại “tật nguyền”,long đong,  lu bu

Gia đình thêm “hoàn cảnh”

“Tương lai” càng mịt mù

Thương con vẫn cố đương đầu

*

Nửa đêm, tỉnh giấc nhớ về xưa

Trường Sơn một thưở, cứ như vừa

Rừng xanh, sương trắng, mây ôm núi

Mùa xuân chim hót, xe qua vù vù…

                     *

Ấy thế “Bà tôi”, thật tuyệt vời .

                               “Da cam, da quýt”, mặc kệ đời

Tóc bạc, lưng còm, lòng cứ thẳng

Thân tàn, nhưng không phế, ông ơi!

*

Tật nguyền, nhưng vẫn gắng nêu gương

Lệt bệt, quanh vườn, rau với tương

Xóa nghèo, chống dốt cho con trẻ

Khập khiễng, chăm, chuyên, tự đến trường 

*

Cảm ơn vợ nhà những lo toan

Sau trước vẹn tròn, nhà cửa khang trang

“Chất độc da cam” không quản ngại

Sống vui, ta vẫn cứ đường hoàng.

 *

Hoàn cảnh của anh thật đáng thương

Tôi học được anh tính can trường

Tôi cũng tật nguyền, nhưng không phế

Ngựa què nhưng vẫn cứ “yên cương”.

 

 

Tạ Thị Ngọc Hường

Hội Trường Sơn Lâm Đồng

tin tức liên quan