Thơ dự thi của Phạm Minh Đường

Ngày đăng: 04:18 26/05/2015 Lượt xem: 348

Lời Ban Biên tập:

Chúng tôi vừa nhận được  tập thơ dự thi của đồng chí Phạm Minh Đường. Trân trọng giới thiệu với các đồng chí và bạn đọc.

TRƯỜNG SƠN BÂY GIỜ

 

Con cò bay lả bay la

Bay từ ruộng lúa bay qua rừng già

Nghiêng mình cò mãi trông ra

Ngạc nhiên thấy núi bao la chập chùng

Trường Sơn xanh tận vô cùng

Khác thời bom đạn núi rừng xác xơ

Đổi thay, thay đến không ngờ

Hố bom, bãi đạn bây giờ thấy đâu ?

Trường Sơn xanh ngát một màu

Cò tìm mãi chẳng thấy đâu ngầm, phà

Trọng điểm ác liệt đâu ta ?

Bay mãi mỏi cánh, cò sà xuống đây

Thấy cà phê, chuối, trái cây

Cao su, tiêu, mía, mít vây núi rừng

Cò ơi ! Cò chớ ngập ngừng

Trường Sơn giờ đã là vùng bình yên

Đâu còn bom, đạn vang rền

Giờ đây tiếng hát,  hòa chen chiêng, cồng

Thủy điện trên các dòng sông

Đem nguồn ánh sáng vui trong bản làng

Trường Sơn xinh đẹp ngỡ ngàng

Trường Sơn đất Việt vững vàng muôn năm

Cho dù còn có khó khăn

Nhưng Trường Sơn sẽ bằng năm, bằng mười

Cò ơi ! Luôn hãy ghé chơi

Trường Sơn coi bạn như người thân quen.

 

Phạm Minh Đường

 

 

GIÀU SANG

 

          Người ta tiền bạc sang giàu

Xe hơi đời mới, nhà lầu, vi la

Trường Sơn  - Hội của chúng ta

Cũng  giàu sang lắm có là thua đâu

Hội ta ai cũng sang giàu

Giàu tình đồng đội chẳng đâu sánh bằng

Giàu tình đồng chí tháng năm

Giàu tình, giàu nghĩa, giàu tâm, giàu lòng

Giàu tình thân ái mênh mông

Giàu thương, giàu mến mặn nồng ai hay

Giàu nhiều gian khổ, đắng cay

Giàu bao  đói khát, giàu ngày hứng bom

Giàu ngày củ sắn thay cơm

Giàu sốt ác tính, giàu cơn mưa rừng

Giàu ngày leo núi, lội bưng

Giàu nhiều đêm ngủ chẳng mùng, chẳng chăn

Giàu nhiều muôn nỗi khó khăn...

Chúng ta giàu lắm... , ai bằng ? Ai hơn ?

Ai từng đã ở Trường Sơn

Đều giàu như thế gấp hơn bao người

Trường Sơn chiến sỹ ta ơi

Chúng ta giàu lắm, hơn đời ...những... ai

 

Phạm Minh Đường

 

 

VINH QUANG THUỘC NHỮNG NGƯỜI Ở LẠI

Mọi vinh quang thuộc về các Anh hùng liệt sỹ đã hy sinh vì Tổ Quốc

 

Trường Sơn ai đã đặt tên

Núi dài sông rộng lại thêm anh hùng

Trường Sơn chói lọi chiến công

Hôm nay ghi lại trong lòng bâng khuâng

Cám ơn Hội đã có công

Thi thơ lục bát để mong nhớ hoài

Trường Sơn ai cũng giống ai

Tình  thương, chung thủy chẳng sai tấc lòng

Lái xe, bộ đội, dân công

Thanh niên, phụ nữ một lòng tình thâm

Hy sinh chẳng có tiếc thân

Vì dân, vì nước, đâu cần... ta đi

Bom đạn ta có sợ gì

Quyết đem xương máu mà vì nước non

Kỷ niệm muôn vạn... vẫn còn

Trong tim, trong máu, đỏ son màu cờ

Quyết tâm xóa cách đôi bờ

Bắc Nam sum họp một nhà đông vui

 Lắm khi  đau xót, ngậm ngùi

Bao người nằm lại, xác vùi nơi đâu ?

Non sông thống nhất từ lâu

Sao họ vẫn ở nơi đâu...mịt mù ?

Giờ đây sạch bóng quân thù

Non sông gấm vóc muôn thu vững bền

.......

Bia mộ không một dòng tên

Hay là cây cỏ phủ lên mộ rồi

Dãi mưa, dầm nắng, núi đồi

Bạn bè thương nhớ, biết thời làm sao

Cúi xin đất thấp, trời cao

Độ trì các vị - công lao biển trời

Cúi xin, xin nhận một lời

Vinh quang này thuộc những người ...thiên thu

 

                                       Phạm Minh Đường

 

 

CHẤT ĐỘC DA CAM

 Kính xin chia sẻ,cảm thông những người nhiễm dioxin ở Trường Sơn

 

Làm con đâu chọn gia đình

Làm cha đâu chọn con mình để sinh

Con người lành lặn, thông minh

Sao con ta lại không hình giống cha

Nhìn con lòng dạ xót xa

Sớm hôm quằn quại như là con giun

Mẹ con lòng dạ héo hon

Nỗi đau đành nuốt chứ còn sức đâu

Chiến tranh qua đã từ lâu

Mà sao khốc liệt, khổ đau thế này ?

Da cam - chất độc ác thay

Thấm vào xương tủy những ngày Trường Sơn

Giờ đây nó chuyển sang con

Đạn bom cha chịu, héo mòn con mang

Cuộc đời sao cớ phũ phàng

Nhìn con... đau xót tật mang suốt đời

Mỹ kia sao ác quá trời

Dioxin rải xuống người Việt Nam

Bọn bay  phải chịu hoàn toàn

Phải mau giải quyết, phải làm, phải lo

Cớ sao bay lại thờ ơ ?

Phải nhanh, phải chóng  không chờ được đâu.

.....

Chúng ta đồng đội với nhau

Cảm thông, chia sẻ nỗi đau quá này

Chúng ta xin hãy chung tay

Vì tình đồng đội, dựng xây Hội mình

Chúng ta xin góp nghĩa tình

Đồng hương, đồng chí chúng mình với nhau.

 

Phạm Minh Đường

 

 

 

DẶN CON

 

Cuộc đời lắm nỗi con ơi

Giàu, nghèo, sướng, khổ, buồn, vui, sang, hèn

Cuộc đời bao nỗi bon chen

Ganh đua, hơn, kém, cố vươn hơn người

Đói no, giông tố cuộc đời

Ai nói trước được, con người khổ, vui

Riêng con, con phải nhớ lời:

“ Một giàn bầu bí” phải thời thương nhau

Cho dù chìm, nổi, bể dâu

Giữ lòng trong sạch, lấy câu làm đầu

Dù cho thiên hạ thế nào

Con luôn hãy thấy tự hào về cha

Trường Sơn cha đã xông pha

Dồn đem sức trẻ, cha ra chiến trường

Cha đâu có tiếc máu xương

Tự do, độc lập, quê hương, quên mình

Cho dù có phải hy sinh

Quyết giành thắng lợi, dân mình tự do

Đi theo tiếng gọi Bác Hồ

“ Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”

Con ơi ! Con hãy tự hào

Trường Sơn cha đã từng bao tháng ngày

Dù rằng đời có đổi thay

Người Trường Sơn vẫn thẳng ngay tấm lòng

Yêu thương, gắn bó mặn nồng

Trường Sơn luôn mãi trong lòng của cha

Mai này cha sẽ  đi xa

Mong con hãy nhớ: Cha là Trường Sơn

 

Phạm Minh Đường

 

 

               SỐT RÉT TRƯỜNG SƠN

 

Nếu không bị sốt rét rừng

Thì anh chưa phải đã từng Trường Sơn

Sốt rét nó đến từng cơn

Nó hành cho đến kêu rên tái lòng

Trong bụng nó lạnh độ không ( 0 độ)

Bên ngoài nó nóng phát khùng lên thôi

Thâm xì, tím tái đôi môi

Mắt sâu, hốc hác, ăn thời được đâu

Đồng đội thường kháo với nhau:

Nó ăn như hổ, nó đau sắp rồi

Sáu, bảy bát cơm một thôi

Chỉ ít sau đó rã rời chân tay

Co giật, run bắn, gây gây

Chả ăn, chả uống, cả ngày nằm rên

Bao nhiêu quần áo chăn mền

Đắp lên mà vẫn rét liền, thật kinh

Ký ninh cho đến qui nin

Tiêm, uống chẳng đỡ, lại còn áp xe

Ai ai cũng chịu một bề

Đó là quy luật, nếu về Trường Sơn

Ác tính nó lại ghê hơn

Giết người như thể lên cơn đói lòng

Hôn mê, thiêm thiếp trưa nồng

Đến khi thăm đến thấy không thở rồi

Thế là lại “lặn một hơi”

Về quê đất tổ, về nơi ông, bà

Thế là mất một quân ta

Chiến trường vắng một bông hoa anh hùng

Sốt ác tính thật hãi hùng

Cướp đi sinh mạng chỉ chừng mấy giây

 

Phạm Minh Đường

 

 

GIỜ NÀY EM NƠI ĐÂU

Kính tặng các cô gái tải thương Trường Sơn ( B3) đã cáng tôi vượt qua bom đạn về Đội điều trị 10 năm 1973

 

 Bị thương quá nặng, tỉnh ghê

Nghĩ mình sẽ chết, chẳng về quê hương

Tái tê đau nhói vết thương

Hai em khiêng cáng dọc đường giao liên

Đạn bom luôn nổ hai bên

Các em cứ cáng, cứ khiêng như thường

Nghĩ mà thương thật là thương

Nữ nhi khiêng cáng, trai cường nằm khan

Các em luôn miệng hỏi han

Động viên, lo lắng mong chàng bình yên

Các em đúng thật là tiên

Sức đâu chịu đựng để khiêng anh chàng

Chàng nằm cáng, nghĩ miên man

Trường Sơn đường núi, đường ngang đường vòng

Các em – cô gái xung phong

Lấy đâu sức khỏe để không sốt rừng...

Mồ hôi ướt đẫm tấm lưng

Những hơi thở gấp chẳng ngừng, chẳng thay

Các em vẫn cáng hăng say

Nhanh về điều trị để may sống, còn

Thật là tình nghĩa sắt son

Tình yêu thương ấy  mãi còn đậm sâu

Thời gian qua đã rất lâu

Các em ngày ấy ở đâu giờ này ?

Các em có nhớ, có hay

Anh chàng  nằm cáng, giờ này ở đây

Cho anh gửi một lời này:

                   Cám ơn tất cả ... những ngày.... bị thương

Cám ơn em gái chiến trường

Giúp anh mang lại con đường hồi sinh

Anh giờ là một thương binh

Nhớ em, nhớ cả dáng hình của em.

 

Phạm Minh Đường

 

 

THI THƠ LỤC BÁT TRƯỜNG SƠN

 

Thi thơ lục bát Hội ta

Phải đâu hơn, kém mà là giúp nhau

Nhớ về kỷ niệm nồng sâu

Những năm tháng ấy bên nhau – chiến trường

Tuy rằng mỗi vị một phương

Nhưng xưa chung một con đường – Trường Sơn

Chúng ta đâu tính thiệt hơn

Bởi chúng ta chính Trường Sơn năm nào

Chúng ta chẳng đọ thấp cao

Mà nhớ kỷ niệm của bao tháng ngày

Chúng ta đâu tính dở, hay

Mà cùng hội tụ vui vầy bên nhau

Làm thơ  đâu phải giải sầu

Chính nói lên được tận sâu đáy lòng

Tuy thơ vần, điệu chưa thông

Nhưng là tình cảm của ông, của bà

Trường Sơn là Hội chúng ta

Là nơi gặp gỡ, để mà nhớ nhung

Lời thơ mộc mạc vô cùng

Trường Sơn luôn mãi là dòng thơ ca

Hoan hô Hội của chúng ta !

 

Phạm Minh Đường

 

tin tức liên quan