Chùm thơ dự thi LBTS Trần Công Sản - Bắc Ninh (9 bài)

Ngày đăng: 12:31 01/06/2015 Lượt xem: 676

Chùm thơ dự thi LBTS Trần Công Sản – Bắc Ninh (9 bài)

 

                                      TẾT Ở TRƯỜNG SƠN

 

 

Cái ngày tết ở Trường Sơn

Hành quân ngang dốc mây vờn dưới chân

Tiếng gà rừng gáy xa gần

Bông hoa ngàn nở trắng ngần lối đi

 

Vô tư mấy cậu binh nhì

Làm thơ xuân đọc trước khi vượt đèo

Lời thơ như có pháo reo

Có hoa đào nở giữa chiều mênh mang

 

Lời thơ có ánh trăng vàng

Có người con gái thường sang bên nhà

Bé em tết có áo hoa

Bánh chưng xanh gói, mẹ già khéo tay

 

                Lời thơ thơm ngát hương bay

Bỗng bom thù nổ hoa gầy tả tơi

Câu thơ loang máu khoảng trời

Cánh tay người lính bỏ nơi dốc đèo

 

Trường Sơn vọng tiếng suối reo

Nhớ đoàn quân mũ tai bèo đón Xuân.

 


 THÁNG BA THĂM CHỊ

 

 

Thăm nhà buổi ấy – tháng ba

Chị còn lặn lội đồng xa chưa về

Mưa rào nước xối ngõ quê

Đầy sân bong bóng, tràn trề mé ao

Gốc cau chum nước ngập trào

Bầy gà núp dưới gốc đào xù lông

Mái gianh giọt nước long tong

Liếp phên lỏng lẻo, xót lòng người qua.

Bao lần thăm chị không nhà

Rưng rưng những cánh rừng già bừng lên

Tuổi hai mươi chị bỏ quên

Đâu son phấn, đâu những đêm hẹn hò!

Mười năm hang núi, giữ kho

Hàng đi, hàng đến toan lo vẹn toàn.

 

Giặc tan về với quê làng

Lại âu lo những mùa vàng bão giông

 

Vẳng nghe tiếng sáo trên đồng

Trong mưa ướt cả tiếng trầm, tiếng tơ…

 

             THĂM THẦY

 

 

Mấy mươi năm mới gặp thầy

Tóc trò cũng ngả màu mây cả rồi

Chuyện xưa kể mãi không vơi

Vẫn là trò nhỏ nghe lời thầy khuyên

 

Dẫu đi xuôi ngược trăm miền

Gặp bao trắc trở bao niềm khát khao

Những ngày ngủ dưới chiến hào

Những đêm tập kích, phá rào tập công

Có thầy dõi mắt xa trông

Cho con vượt những mưa đông nắng hè

 

Chiều nay dù vắng tiếng ve

Nhớ trường xưa lại thấy se sắt lòng

Biển đời đâu đục đâu trong

Thầy là bến đậu trong vòng tay thương

Ngày mai con lại lên đường

Vượt đèo tìm đến những phương trời hồng.

 

          HAI TA

      Tặng anh Hoàng Tiến

 

 

Hai lần nhận giải cùng nhau*

Tưởng như một giấc chiêm bao lạ lùng

Rất riêng mà lại rất chung

Chất văn chương cứ thổi bùng trong ta.

 

Những năm chinh chiến xa nhà

Chúng mình cùng ở rừng già Trường Sơn

Hành quân dốc đứng đường trơn

Đêm mưa đuổi giặc áo sờn rách vai.

 

Chúng mình là một là hai

Hiền như củ sắn, củ khoai, lúa đồng

Yêu say đắm những dòng sông

Yêu say đắm ánh nắng hồng ban mai.

 

Lợi danh mình chẳng đoái hoài

Bạc tiền xe ngựa nằm ngoài tầm tay

Hai ta cùng mộng cùng say

Cùng như hai nhánh sông đầy phù sa.

 

Chút lòng dâng tặng quê nhà

Chút tình gửi đến rừng già Trường Sơn

 

Hà Nội, 30/8/2005

*Năm 2004 lĩnh giải thơ Bắc Ninh

Năm 2005 lĩnh giải truyện ký Đài tiếng nói Việt Nam

 

                       VỀ KHOÁI CHÂU THĂM BẠN


Cứ như thực cứ như mơ
Trường Sơn ngày ấy hay vừa mới đây
Khoái Châu thăm bạn chiều nay
Ba mươi năm lại có ngày này chăng

Nhìn nhau nước mắt chảy tràn
Hai bàn tay cụt ôm choàng bàn tay
Lại cười như trẻ thơ ngây
Lại reo như thuở cái ngày ngủ chung
Trong hầm ước vợ, ước chồng
Cậu là con gái tớ không tha nào!
Hẹn ngày về sẽ tìm nhau
Nếu không có nghĩa Thiên Tào bắt đi.

Bạn cười chớp chớp hàng mi
Vẫn thanh bạch - Chẳng có gì lạ sao!
Không xe xịn, không lầu cao
Mấy trang thơ... thẩn gấp vào, giở ra.
Quý hơn vàng, đẹp hơn hoa
Đôi khi bà xã kêu là ông hâm!

Bể dâu, biến cải, thăng trầm
Trường Sơn ngày ấy vẫn gần chưa xa
Chia tay nhau nước mắt nhòa
Lặng nghe trong gió khúc ca quân hành.

 

      CHỊ TÔI

Đi làm dâu một ngày ngâu

Cái ngày gió dãi mưa dầm. Chị tôi

Đón đưa qua mấy vạt đồi

Chim rừng sải cánh từng đôi lượn vòng

 

Bảy ngày quấn quýt vợ chồng

Rồi đưa tiễn với năm mong tháng chờ

Anh về trong những giấc mơ

Ánh trăng lọt cửa chị quờ ánh trăng

 

Nỗi riêng đau cả đêm nằm

Giường xô lệch chiếu, vo chăn gối nhàu

Mấy mươi năm chị làm dâu

Ngày làm vợ, tính trên đầu ngón tay

 

 

Thèm nghe tiếng trẻ quấy rầy

Đêm đêm nhìn ánh sao bay ngang trời

Thèm ru một tiếng à ơi…!

Hàng tre xõa tóc tơi bời gió rung

 

Trường Sơn đá núi trập trùng

Đá nào nghe thấu tiếng lòng chị tôi.

 

  ĐỪNG MƯA ĐÊM

G iá đừng gặp gỡ người ơi!

Giá sông Cầu chẳng ngàn đời lơ thơ

Giá sông Thương chẳng đôi bờ

Giá hương cau chẳng hững hờ gió xuân

 

Má hồng xưa đã phai dần

Tóc xanh ngày ấy điểm phần tóc mây

Chị như một cánh hoa gầy

Tả tơi giông bão những ngày Trường Sơn.

 

Tay mềm phá đá mở đường

Đón xe qua cũng yêu thương hẹn thề

Bao năm người chẳng thấy về

Lời thề xưa hóa lời thề mùa đông

 

Nhà bên vui vợ vui chồng

Ba gian nhà chị vắng không gió lùa

Đêm dài sợ nhất đêm mưa

Cửa không then cứ khép hờ triền miên.

 

Giật mình gió động ngoài hiên

Chị sờ soạng chỉ thấy miền chiêm bao

Xin đừng qua cửa không vào

Trời không mưa

                             Chị … Đêm nào cũng mưa.

 

                          CHỊ

                                Hai lần đò vẫn trắng tay

Chị sinh ra để trời đầy chị ơi

Hồng nhan má phấn ngời ngời

Hẩm hiu cái kiếp hoa rơi xóm nghèo

 

Phận người giậu đổ bìm leo

Truân chuyên đời chị cánh bèo nổi nênh

Quá xuân cây cải héo dần

Ba lần sinh nở ba lần lệ rơi

 

Còn em góc bể chân trời

Sóng yên biển lặng về nơi quê nhà

Cho cây dứa dựa cây đa

Chị là điểm tựa, em qua thác ghềnh

 

Sáng lòng chữ nghĩa chữ nhân

Chị- dòng nước mát trong ngần suối Tiên.

 

      NGHĨA TÌNH

 

 

Con tem không cánh mà bay

Vào Nam ra Bắc ngủ ngày thức đêm

Là thời ta vượt Trường Sơn

Mang tin chiến thắng dâng lên mẹ già.

 

Lá thư nét mực nhạt nhòa

Gói tình yêu gói bao la đất trời

Có thư thấm máu bao người

Con tem vẫn đẹp một đời thủy chung.

 

Nhớ đêm đuổi giặc giữa rừng

Nhận thư em thấy sáng bừng niềm tin

Soi thư bằng chất lân tinh

Ta nâng niu chút nghĩa tình con tem.

 

Trần Công Sản

Thư Đôi – Nguyệt Đức – Thuận Thành – Bắc Ninh

                  Điện thoại: 0936. 875 544

tin tức liên quan