Thơ Nguyễn Đức Bình - Hội viên Hội VHNT Trường Sơn

Ngày đăng: 04:17 01/05/2017 Lượt xem: 567

 

GIỚI THIỆU THƠ NGUYỄN ĐỨC BÌNH

HỘI VIÊN HỘI VHNT TRƯỜNG SƠN

 

 

 

Chân dung tác giả

 

 

           Nguyễn Đức Bình - Sinh năm 1942 là CCB Trường Sơn thuộc D4-E4 Ngô Gia Tự anh hùng … Trước khi về hậu phương - Chiến trường Trường Sơn đã (tặng) cho anh 2 (kỷ niệm) chẳng bao giờ xóa được, đó là: Thương Binh và Nạn nhân Chất độc da cam. Cuộc đời Binh nghiệp và cuộc sống đời thường đậm sắc lính cộng với chút năng khiếu đã cho anh cảm nhận trong cuộc sống với những điều buồn - vui; đẹp - xấu; tốt lành - ngang trái … Rồi anh đã viết …

 

           Thơ Nguyễn Đức Bình thì nhiều nhưng điều kiện để Xuất bản thật chẳng dễ với hoàn cảnh như anh - một Thương binh; một Nạn nhân Chất độc da cam. Năm 2008 anh mới cho ra đời tập “Heo may” - Nhà xuất bản Hội Nhà văn và cách đây tròn 1 năm ( tháng 4 năm 2016) tập “Tiếng cỏ đêm” - Nhà xuất bản Hội Nhà văn của anh lại ra đời. Giới thiệu tập thơ này - Nhà thơ Nguyễn Thị Mai chia sẻ: “ Tiếng cỏ đêm với hơn bốn chục bài thơ xoay quanh những nỗi đời thường: người lính trở về sau chiến tranh,cuộc sống mưu sinh vất vả, tình cảm gia đình, bạn bè, đồng đội, tình yêu quê hương, làng mạc, đôi lứa… tất cả đều không cao xa, không đặc biệt… Nhưng lại có cái khác biệt đó là trái tim người viết đã hòa nhịp với nỗi đời ấy,là những suy tư có chiều sâu tâm thức, một góc nhìn biện chứng bình tâm. Đó là tình cảm lắng kết, thầm thì riêng mình với bút pháp riêng mình làm nên “Tiếng cỏ đêm” - Tiếng lòng của tác giả…”.

 

           Tự nguyện xin gia nhập Hội Văn học Nghệ thuật Trường Sơn và Nguyễn Đức Bình đã được kết nạp là Hội viên của Hội. Nhân dịp về dự Đại hội lần thứ nhất Hội Văn học Nghệ thuật Trường Sơn Nguyễn Đức Bình đã chuyển đến tặng Ban Biên tập Trang Thông tin và Bản tin Trường Sơn tập thơ “Tiếng cỏ đêm”.

 

           Ban Biên tập trân trọng cảm ơn hội viên Nguyễn Đức Bình và trân trọng giới thiệu cùng các đồng chí và bạn đọc chùm thơ trích trong “Tiếng cỏ đêm” của anh.

 

 

BA MÀU ÁO

 

Làm thầy áo mỏng tay thon

Bảng đen phấn trắng bút son để đời

Quê hương bom đạn ngút trời

Trống trường gửi lại nhận đời áo binh

Trường Sơn núi thẳm rừng xanh

Đường xa vang khúc quân hành ra đi

Đỏ màu chiến thắng quân kỳ

Miền Nam thống nhất còn ghi dấu giầy

Điểm danh đồng đội về đây

Ai còn ai mất thắm đầy tình dân

Thay tà áo bạc hành quân

Ung dung mặc áo Doanh nhân làm giàu

Vết thương trở gió lại đau

Trường xưa lớp cũ nặng sâu ân tình

Đổi ba màu áo vẫn mình

Đói no trọn nghĩa vẹn tình trước sau

Đường đời bao nẻo nông sâu

Gió ơi! cởi áo qua cầu đừng bay

 

 

 

 

 

TIẾNG CỎ ĐÊM

 

Sông làng nay đục mai trong

Phù sa chiu chắt nuôi đồng lúa xanh

Người lành hòn đất cũng lành

Cả đời khoai sắn dưa hành cà tương

Chết vùi gốc lúa che xương

Sống lăn lóc ruộng chiếu giường rạ rơm

Cuốc cầy chẳng quản thiệt hơn

Gội mưa tắm nắng hạt cơm vẫn gầy

“ Trông trời trông đất trông mây”

Ngờ đâu cả gió chết cây gẫy cành

Bờ xôi ruộng mật. Thôi đành!

Chợ người nháo nhác thị thành kiếm ăn

Cõi đời là mấy tháng năm

Lại về với vũng trâu đằm ngày xưa!

 

 

 

 

 

TIẾNG CHUÔNG CHÙA

 

Từ trong khói lửa bước ra

Nhìn trăng trăng tỏ, nhìn hoa hoa hồng

Nào ngờ thuyền rã sang sông

Lòng anh trăng khuyết, hoa trông trái mùa

Gặp em tải đạn rừng xưa

Xế chiều quét lá cửa Chùa tụng kinh

Khói nhang cầu phúc chúng sinh

Adi đà Phật! phận mình cầu ai?...

Chuông đâu đổ một hồi dài

Ngân nga nẫu cả những hai cuộc đời!...

 

 

 

 

 

LẠC NHAU

 

Xốn xang em xuống chợ tình

Gặp ngày xưa chỗ chúng mình lạc nhau

Cầu Mây, thác Bạc rừng sâu

Thánh đường năm cũ bạc mầu thời gian

Tìm trong nước suối Giải oan

Lời thề thuở ấy đã tan hay còn

Cổng trời ghềnh đá chon von

Dấu chân in vết đường mòn còn không?

Sa Pa sương khói mênh mông

Lan rừng vẫn tím chợ đông lạ người

Cạn chiều em phải về thôi

Tình bay theo gió một đời lạc nhau

 

 

 

 

 

NGÀY VỀ

 

Bảng vàng bia đá cũng mòn

Huân chương rồi bạc mãi còn nỗi đau

Cỏ xanh xanh mướt một màu

Đau oằn chín khúc vò nhàu lòng son

Trường Sơn nắng lửa mưa bom

Vết thương là của hồi môn chiến trường

 

Ngày về về lại cố hương

Nửa con mắt trái dò đường đổi thay

Gập ghềnh chạm vạt cỏ may

Vấn vương níu chặt găm đầy bước chân

Gió làng lạc giọng người thân

Nghĩa trang xóm đã bao lần khói bay

 

Ai người cắt cỏ nơi đây

Nghiêng vành nón trắng khóc ngày sang sông

Nỡ ôm nước mắt theo chồng

Gửi dòng lệ đắng người không còn về

 

Sông nghèo vỗ vẹt chân đê

Tấm bia mộ mẹ đây quê hương mình.

 

 

 

 

 

GẶP EM TRÊN GIẢNG ĐƯỜNG C9 (*)

 

Gửi BL

 

Rách vai áo chửa kịp thay

Ngu ngơ anh lính rừng cây mới về

Nói thì rặt giọng nhà quê

Cho nên em mới chẳng về với anh

Chỉ vì miếng vá áo xanh

Che không kín sẹo chưa lành vết thương

Bao nhiêu mưa nắng chiến trường

Đọng lên trang giấy còn vương mái đầu

Còn nhiều ẩn số trong nhau

Phương trình đa nghiệm biết đâu mà tìm

Dù đời chìm nổi hình sin

Vẫn trong quỹ tích trái tim nồng nàn.

 

 

 

---------------

(*) C9 – Trường Đại học Bách khoa Hà Nội

 

 

Nguyễn Đức Bình

ĐT: 0969781942 - 0988067898

tin tức liên quan