ĐƯỜNG VỀ
Thơ: Lê Thúy Bắc
Những ngón chân không còn trên một bàn chân
Giống như hành trình của những chiếc lá
Trên đường về
Ai bỏ quên tiếng sáo, giấu nỗi ưu tư giữa lưng trời mùa hạ
Hàng cau gió lùa lá đỏ
Mẹ nhá trầu cay, bỏm bẻm sau hè
Anh kiêu hãnh băng rừng đi hết cuộc chiến tranh
Nắng dưỡn cánh hoa thật thà nơi xóm vắng
Con đường nằm đây còn nguyên kí ức
Thấp thoáng chuông rơi trong cõi vô thường
Mẹ đếm từng đông, thiếu những ngọn đèn thắp mùa mai, mùa khế
Tiếng mõ giở mình
đồng đội tiễn đưa nhau
Lồng lộng gió rừng, ngàn xưa xắp lại
Trên quãng đường về, cỏ mọc đầy trăng
Anh hát
Hát một bài hát tự do đến thượng nguồn châu thổ
Hát cho đồng đội mình, còn nằm lại với rừng sâu
Con gà đêm qua ngủ mơ, gáy sớm
Thấy đất sinh sôi trên khắp cánh đồng
Gió mang hoa đi về đâu rải nhụy
Con đò chiều, nằm cựa bến thôi lôi
Những ngón chân không còn trên một bàn chân
Từng thớ đá mang hình hài xước xác
Những anh linh
Ra ngoài lòng đất
Gọi mặt trời hồng, trả nước mắt cho đêm
Những đôi chân không như một bàn chân
Đi nốt đường cày đậu mùa trái chín
Anh thương binh
Dập tắt chiến tranh bằng bài ca giữa hai đầu mưa nắng
Bằng rộng dài của núi của sông
Những đôi chân không chùn trên mảnh vỡ
Anh về, trên lối cũ mây bay
Mùi đất dậy thì thương mùa rét giêng hai
Em sẽ gắn lên gót chân anh bằng một bàn chân khác
Đi lại luống cày cha lật giở trước bình minh
Vạt khói hư vô chiều bay bảng lảng
Nghe tiếng kinh cầu
Đồng đội nữa ra đi
Có một sân ga mẹ ru hời ngọn lửa
Giọt nước mắt rơi, thành rêu thành cỏ
Đoạn đường ngày xưa
Già thêm một tuổi
Những ngón chân không về, không như một bàn chân
12-5-2024