Chùm thơ của Bùi Thị Thập – Thành viên Trang thơ: Những vần thơ và người lính.

Ngày đăng: 10:51 18/07/2019 Lượt xem: 259

---------------------------------------------------------------------

CHÙM THƠ CỦA TÁC GIẢ BÙI THỊ THẬP
 
NHỚ NGÀY GIỖ TRẬN
Trời Biên cương hôm nay như đổ lửa 
Nắng đốt nung như than đỏ trong lò
Về Vị Xuyên vách  núi vẫn mùi tro
Mùi khen khét của" lò vôi" thế kỷ 
 
Chắc trời cao cũng thấy được âm ỉ 
Của chiến tranh phi lý bọn "Trướng Bành"
Tội ác này vút mãi tận cao xanh
Ngày giỗ trận ai nỡ đành quên lãng
 
Với âm mưu chiếm đoạt và xâm lấn
Giải Biên cương địa phận của Việt Nam 
Hơn bảy nghìn “bành trướng” đã tràn sang
Ngàn tấn đạn giã san bằng núi đá
 
Trận giao chiến ác liệt gay gắt quá 
Từ hang sâu đến cây lá  tan tành
Năm ngàn người Chiến sĩ phải hy sinh
Vì ranh giới, vì non sông Tổ Quốc 
-
Vì lãnh thổ của non sông có được 
Từ Vua Hùng dựng nước sử sanh ghi
Nước Việt Nam  nhỏ bé nhưng không quỳ
Trước thế lực quyền uy và tàn bạo
 
Lấy sức người để đè lên chính đạo
Đã bao lần chao đảo với nước Nam
Tuy to lớn nhưng cũng phải chịu hàng 
Chết ô nhục - Bạch Đằng giang thuở trước 
 
Ngày giỗ trận nhớ ơn người vì nước 
Viết vần thơ nguyện ước cùng các anh
Nén hương thơm tưởng niệm trước trời xanh
Cầu linh hồn các anh được siêu thoát
 
Lệ vẫn rơi cay cay trên khóe mắt 
Mãi tìm đâu nơi vách đá bờ khe
Hay hang núi nóng giữa buổi trưa hè 
Ba ngàn anh chẳng về cùng đồng đội 
 
Đài tưởng niệm nằm trên đồi Biên giới 
Mỗi năm về ngàn người tới nơi đây 
Nhớ các anh không quên được tháng ngày
Tháng bảy đó mười hai ngày Giỗ Trận .
 
 
GƯƠNG SÁNG NIỀM TIN 
Như đã hẹn em về thăm quê anh
Bến sông Chu mát lành như dòng sữa 
Đã  nuôi anh lớn lên thời khói lửa 
Mẹ tảo tần chan chứa một lời ru
 
Em đã về thăm anh giữa tháng tư 
Hoa phượng đỏ đang vào mùa nở rộ
Dọc con đường hay qua từng dẫy phố
Cảnh thanh bình lại nhớ tới ngày xưa
 
Ngày nhập ngũ mẹ khăn gói tiễn đưa
Anh lên đường cùng bạn bè trang lứa 
Tổ Quốc cần khi chiến tranh khói lửa 
Góp tuổi xuân và lời hứa quên mình 
 
Giành độc lập cho Tổ Quốc quang vinh
Cho mùa xuân tới gia đình nước Việt 
Cuộc chiến tranh ngày càng thêm khốc liệt 
Cùng đoàn quân anh ráo riết diệt thù
 
Đất miền Đông xông trận mấy mùa thu
Phá lô cốt khi hỏa mù dầy đặc 
Đi ô xin rải dầy trên mặt đất 
Bom na pan đốt trụi các khu rừng
 
Đất trời miền Nam như lò lửa nung
Bom, súng đạn nổ rung như rải thảm 
Vì lời thề dù thịt rơi máu đẫm
Quyết xông lên giải phóng quê hương nhà
 
Ba mươi tháng tư lịch sử hoàn ca
Nước độc lập hòa chung niềm hạnh phúc 
Anh trở về nơi bến đợi thôi thúc 
Hạnh phúc riêng khi đất nước thanh bình 
 
Vui tự hào và rất đỗi quang vinh
Về đời thường góp sức mình đổi mới 
Xây dựng quê hương, phố phường tiến tới 
Hạnh phúc riêng, chung ngóng đợi tháng ngày 
 
Nhưng giờ phút hạnh phúc đến trong tay
Anh đắng cay với mảnh đời bất hạnh 
Con sinh ra chẳng có được khỏe mạnh
Giọt lệ rơi trước cảnh sống hàng ngày 
 
Quyết không lùi mặc lệ chảy tháng ngày 
Anh chăm sóc con  trọn đầy trách nhiệm
Lại lần nữa đấu tranh không súng, kiếm 
Bằng nghị lực của người lính năm nao
 
Tình yêu thương anh dồn sức gửi trao
Con vượt qua và cũng vào đại học
Một gương sáng người bị nhiễm chất độc 
Vượt khó nghèo bước lên bục vinh quang
 
Con Chiến sĩ hân hoan nhận bảng vàng 
Bằng cử nhân cháu xuất thần loại khá
Ngày ra trường trên tay cầm kết quả 
Hoa rạng ngời sáng tỏa như vì sao 
 
Đến hôm nay thỏa ước nguyện niềm trao
Về tư gia anh quên nào chất lính 
Con tật nguyền nhưng làm nên vinh hạnh
Đã tự tin con chắp cánh vào đời 
 
Trời đã sáng tuy chưa phải rạng ngời 
Nhưng ý chí chẳng phút ngơi trong dạ
"Tàn không phế" mãi là hương thơm  tỏa
Để người người khắc dạ cùng noi theo.
 
BAN TRẮNG ĐẬM TÌNH 
Rừng Biên giới nở bừng hoa Ban trắng 
Sáng rạng ngời đằm thắm trước phong ba
Trong bão giông hoa Ban vẫn đậm đà 
Vẫn bừng nở cùng ngàn hoa trên núi 
 
Ai từng lên nơi miền cao Biên giới 
Ngắm Ban rừng nhớ một chuyện tình xưa 
Ai đang cầm nhành Ban trắng ước mơ 
Lòng muốn ngỏ nhưng bồi hồi khó nói 
 
Nhớ ngày ấy anh vào Bộ đội 
Lên Biên cương cùng đồng đội sẵn sàng 
Diệt giặc Tàu khi chúng tràn sang
Cho bản làng hưởng mùa xuân tươi sáng 
 
Bông Ban rừng theo em cùng nằm tháng 
Vào Trường Y Ban trắng để bên đầu 
Em mãi là Ban trắng của ngàn sâu 
Dõi theo anh trên tuyến đầu Tổ Quốc
 
Nặng lời thề anh quên mình vì nước 
Giữ Biên cương, giữ mảnh đất thân yêu
Nhưng chẳng may trận đấu pháo một chiều 
Anh ngã xuống bên lưng đồi Ban trắng 
 
Giọt châu dài em ngất trong thầm lặng 
Nỗi đau ghì sâu thẳm trải tim em
Ánh trăng huyền hé nở lúc chiều đêm
Áng mây phủ che khuất mờ ánh nguyệt 
 
Trời Biên cương mùa đông này trắng tuyết
Bông Ban rừng trong khắc nghiệt buồn thương 
Lòng nặng trĩu với bao nỗi sầu vương 
Em thầm nhủ với hồn thiêng Biên giới 
 
Tháng năm dài em luôn luôn nghĩ tới 
Bước theo anh lên Biên giới cứu đời 
Em cũng là Chiến sĩ tuổi đôi mươi 
Là Thầy thuốc, tâm rạng ngời từ mẫu 
 
Ở Biên cương hồn anh nay có thấu 
Cánh Ban rừng thẳm  mãi máu tim anh
Em nguyện là Ban trắng của rừng xanh
Luôn thắm nở cùng hồn anh bất diệt 
 
Hoa Ban trắng tặng nhau giờ ly biệt 
Cầm nhành Ban em muốn viết ngàn lời 
Câu chuyện tình đẹp mãi tuổi  hai mươi 
Tình Ban trắng rạng ngời tình đất nước.
 
Bùi Thị Thập
Thành viên Trang thơ: Những vần thơ và người lính. 

tin tức liên quan