Thơ: Nguyễn Tiến Đường

Ngày đăng: 12:43 06/05/2015 Lượt xem: 386
Nguyễn Tiến Đường  năm sinh:1942

 

 

 

 Chán cả mình

 

Tuổi cao nhiều lúc chán mình

Đi đau đầu gối ngồi rình sụn lưng

Miếng ngon đến miệng lừng khừng

Bạn mời ăn cỗ dửng dưng không thèm.

 

Em cười anh cố thử xem…

Cúi đầu sài lắc dạ mềm như dưa…

Chả bù cho thủa ngày xưa

Đèo cao vẫn vượt nắng,mưa ngại gì.

 

Trường Sơn leo dốc thường kỳ

Hành quân gặp bạn ôm ghì cười reo

Cái thời cứng cỏi nhưng nghèo

Bây giờ rủng rỉnh lại teo mất rồi

 

Tuổi già nghĩ chán mớ đời

Yêu mình còn mỗi một người : NÀNG THƠ.

 

                            Nguyễn Tiến Đường  

 

tin tức liên quan