Chùm thơ hội viên của Hồ Dư

Ngày đăng: 04:32 04/07/2015 Lượt xem: 467

Chùm thơ hội viên của Hồ Dư

 

Mùa xuân quê em

Đứng trước bình minh ngắm đất trời

Hoa đào nở rộ khắp muôn nơi

Sương đông gió lạnh tan bay hết

Nhường lại môi em hé nụ cười

Tuổi ai đang độ trăng tròn tỏ

Ánh mắt mộng mơ nhắn gửi Người

Quê hương đất mẹ nơi em đó

Bốn mùa hoa nở nắng vàng tươi.

                             Hồ Dư - 1980

 

                                HỘI LÀNG

                                     Vắng bóng bao năm mở hội làng

                                      Tiếng cồng ngân vọng đón xuân sang

                                      Bàn dân thiên hạ đều nô nức

                                      Già trẻ gái trai rước kiệu vàng

                                      Tâm linh thức tỉnh hồn non nước

                                      Nhìn lại người xưa thấy ngỡ ngàng

                                      Ngàn năm điện ngọc thờ Uy Thánh

                                      Chí khí anh hùng đức minh quang.

 

                           THÁNH LÀNG TÔI

                                         Danh truyền xưa gọi điện Nhật Chiêu

                                         Dân gian huyền thoại nhớ một điều

                                         Đức Thánh sinh ra thiên đã định

                                         Cờ Trần đuổi giặc phách hồn siêu

                                         Trải đã bao thu nơi cõi tục

                                         Cảnh cũ nay còn có bấy nhiêu

                                         Thẹn lòng thưa với người chín suối

                                         Hậu thế muôn đời vẫn kính yêu

                                                                     HỒ DƯ 12-1998

Gương mờ

Trọc đầu chắc đã thành sư

Cà sa luôn mặc thói hư vẫn còn

Sớm chiều kinh tụng nỉ non

Đêm nằm ôm mộng vẫn còn ái ân

Phận này nặng kiếp phù vân

Cửa thiền nương tựa tu thân sửa mình

Sớm thì dậy trước bình minh

Hoàng hôn buông xuống chỉ mình ta thôi

Tu hành phải giữ chính ngôi

Tâm sao vẫn động những nơi liễu dờn

Đường tu cao thấp thiệt hơn

Qủa căn nghiệp nặng nuốt luôn chữ thầy

Xiêm y, chuông mõ bỏ ngay

Trốn chùa hoàn tục, công thầy xuống sông!

                                             Hồ Dư  2013 

 

Em vào cửa Phật                                                                

Lất phất mưa bay giữa cảnh chiều    

Bóng hồng thấp thoáng dáng thanh yêu   

Bên hàng liễu rủ tình xuân thắm    

Sóng vỗ Tây Hồ hoa sắc thêu    

Ngàn năm muôn thuở nơi hò hẹn

Tài tử giai nhân vẫn dập dìu     

Em vào cửa Phật đâu rằng biết    

Bên đường hoa cỏ mộng thầm yêu.    

                               Hồ Dư – 1988   

                                                 

  Thời gian

Bảy tám mươi thấy mình đã già

Trên đầu điểm nở những sắc hoa

Xuân đến xuân đi xuân muôn thuở

Thời xuân gửi lại những gì qua

Bao năm ta vẫn nhớ đến rừng

Trường Sơn thuở ấy vẫn vang xa

Đồng đội ta bao người ngã xuống

Cho quê hương đất nước nở hoa.

                            Hồ Dư - 2014   

 

Quy Phật            

Thưa với Nhà sư tôi vãi già

Ba chìm bảy nổi những kinh qua

Đông Tây ngang dọc đi tìm bến

Quy đến Thiền môn tâm sáng ra

Thiên thu muôn thuở tâm tự Phật

Phật ở tại tâm chớ để tà

Thanh như mai nở ban mai sớm

Thức gọi muôn loài xuân thắm hoa.

                                Hồ Dư - 2008 

 

Non bộ cảnh           

Cổ thụ xanh xanh ngát một màu    

Long long thủy thủy bóng chim Âu    

Rêu xanh phủ kín hòn non bộ     

Bóng hình Lã Vọng đứng buông câu   

Đêm trăng đáy nước in chàng Cuội   

Hỏi chị Hằng Nga dạ có sầu     

Thuở ấy ngàn thu duyên còn đó    

Ái hà hoa nguyệt bóng nương dâu.   

                                   Hồ Dư – 1980                                          

 

Đạo với Đời

Đạo - Đời muôn thuở bên nhau

Đạo luôn chia sẻ nỗi đau với đời

Đạo đời không thể tách rời

Đạo khai tâm sáng giúp đời tiến lên

Giảm nghèo xóa đói dân yên

Đấy là ý Phật nhân duyên với đời

Phật quang tỏa bốn phương trời

Cứu người cùng khổ dạy người cùng si

Thiền môn là chốn từ bi

Cửa luôn rộng mở người đi người vào

Sang hèn chớ nghĩ thấp cao

Tâm đến cửa Phật như sao sáng ngời

Trường tồn đạo pháp giúp đời

Chớ để xa rời giữa cõi nhân gian.

                                   Hồ Dư -2010

 

Bạn tôi

Bạn tôi vốn con nhà nghèo

Nay già vẫn thế bám theo một đời

Quanh năm bán lưng cho trời

Bán mặt cho đất đầy vơi nhọc nhằn

Vợ chồng chăm chỉ tảo tần

Trồng khoai cấy lúa xoay vần nuôi con

Thời gian gió thổi nắng mòn

Mong con khôn lớn xinh giòn như ai

Mong con sớm có tương lai

Trai lớn lấy vợ gái khôn gả chồng

Đời người trải rộng mênh mông

Khuyên con dạy cháu biết chông lại mình

Sống sao có nghĩa có tình

Có trên có dưới có người có ta

Vợ chồng thì phải thuận hòa

Anh em đoàn kết đấy là phúc to

Việc họ phải biết chăm lo

Đèn nhang thờ Tổ mới là hiếu nhân

Mấy lời nhắn gửi ân cần

Mai sau con cháu nhớ  đừng có quên.

                                     Hồ Dư - 2014

 

tin tức liên quan