Thơ mùa Vu lan của Nguyễn Tất Đình Vân

Ngày đăng: 09:19 26/08/2023 Lượt xem: 70
---------------------------------------------

Thơ mùa Vu lan của Nguyễn Tất Đình Vân

MẸ LÀ HƯƠNG NẮNG 
 
 Vầng mây xa lắc chân trời 
 Rưng rưng nỗi nhớ cuộc đời mẹ tôi 
Mẹ ru cánh võng, ru nôi 
Các con khôn lớn mẹ tôi héo mòn. 
 Ruộng đồng thắm sắc gót son 
Nghiệp nhà gồng gánh mỏi mòn đôi vai
Má hồng mưa nắng nhạt phai 
Chân chim đuôi mắt, ngô khoai ấm lòng
Lưng ong thắt đáy nâu sồng 
Yêu con vô hạ, thương chồng tận tâm
Dịu dàng lộng bóng trăng rằm 
Trong êm, ngoài ấm, sắt cầm quê hương
Những năm con ở chiến trường 
Gạo quê mẹ gửi tiền phương diệt thù 
Suốt đời con nhớ mẹ ru 
Dẫu là nếm mật, cho dù nằm gai 
 Mẹ là hương nắng ban mai 
 Cho con hạnh phúc, tương lai, tình đời!!!
 
 

NHỚ HOÀI
 
 Bước chân cỏ mượt non tơ 
Giơ tay chạm lộc lơ ngơ vươn mình 
 Lung linh nắng lụa sân đình? 
 Con ong hái mật rung rinh hoa đào. 
 
 Nồng hương mái tóc ngọt ngào 
Thuyền em ngoài bến rạt rào sóng xô 
Có người thơ thẩn bên hồ 
Vô tình đưa mắt vương tơ yếm đào 
 
 Câu ca ngọn gió chênh chao 
 Trầu têm cánh phượng đậu vào tim tôi
Con tim bỗng đập bồi hồi 
Đêm về mơ mộng, đứng ngồi tương tư 
 
 Đời đời Quan Họ nhân từ 
(trúc xinh, mười nhớ, cũng như tương phùng) 
Thương ai con nhện giăng mùng? 
Hội lên đến hẹn... để cùng thành đôi. 
 
 Ngày xuân trống hội bồi hồi 
Yêu nhau đã hẹn xa xôi cũng về 
Em người con gái chân quê
Đến nay tôi vẫn mải mê... nhớ hoài ...
 

Nguyễn Tất Đình Vân
Hội viên Hội VHNT Trường Sơn

 
tin tức liên quan