Chùm thơ dự thi LBTS của Đặng Thanh Nghị. Vũ lăng - Tiền Hải - Thái Bình.

Ngày đăng: 11:34 07/11/2015 Lượt xem: 486

 

Thơ dự thi: " LỤC BÁT TRƯỜNG SƠN"

Tác giả: ĐẶNG THANH NGHỊ

Vũ lăng - Tiền Hải - Thái Bình. Số điện thoại: 01644764532

 

 

LẦN ĐẦU EM MẶC ÁO DÀI

 

Lần đầu em mặc áo dài

Là khi em đã tuổi ngoài bốn mươi

Em rằng: ngại lắm anh ơi!

Ra đường thấy lạ mọi người đều trông

Mình thì sớm Hạ chiều Đông

Riêng, chung: công việc chất chồng ngổn ngang

Khi tất tưởi, lúc vội vàng

Còn đâu thư giãn mà mang áo dài

Quanh mình nào đã mấy ai...

E rằng mình mặc áo dài vô duyên

 

Em ơi! Tổ quốc, mẹ hiền

Cho con gái: những nàng tiên cuộc đời

Ở đâu: góc bể chân trời

Áo dài không lẫn được người Việt Nam

Thủy chung – nhân hậu – đoan trang

Đảm đang – dũng cảm – dịu dàng – yêu thương

Nhớ khi bom lửa chiến trường

Tung bay tà áo xuống đường đấu tranh

Hội làng thức suốt năm canh

Nhấp nhô màu đỏ, màu xanh áo dài

Học đường những buổi sớm mai

Hồng trong sắc nắng: áo dài lung linh

Soi gương nhìn ngắm lại mình

Lượn theo nét áo: dáng hình quê hương

Vượt lên vất vả đời thường

Áo dài đã đứng soi gương với người

Bốn mùa cho áo hoa tươi

Nắng từ trong áo: của trời dành cho

Quê hương tặng áo cánh cò

Tình yêu: áo tặng lại cho cuộc đời

Xốn xang nắng gió mây trời

Nơi bay tà áo: là nơi hẹn hò

Đã nhiều áo chẽn, quần bò

Chiếm sao được chỗ dành cho áo dài

 

Áo dài: ai đó trông ai

Như trông sợi nắng trải dài dòng sông

Áo dài em đó: anh trông

Chân em bước sáng một vùng không gian

Trống trường trong gió râm ran

Em như chim mẹ giữa ngàn chim xanh

Có điều thổn thức tim anh

Em từ thiếu phụ: ngỡ là nàng tiên

Áo dài em mặc rất duyên

Vững tay chèo lái con thuyền ước mơ

Trò em là lớp khách chờ

Đi qua hiện tại tới bờ tương lai

 

Lần đầu em mặc áo dài

Bước lên trên bục giảng bài tay run.

 

 

 

TRỞ LẠI TRƯỜNG TÂY

 

Khi tôi trở lại trường Tây

Với bao kỉ niệm đong đầy nhớ thương

Nhớ thời nước mắt soi gương

Bị thầy la bởi tôi thường mảng chơi

Thầy xếp em ngồi bên tôi

Lúc đầu thấy ghét… sau rồi yêu yêu

Đời tôi bỗng hóa cánh diều

Em khéo lựa gió lúc nhiều, lúc thưa

Chờ nhau những buổi tan trưa

Cùng nhau đội nắng, gội mưa tới trường

Ba năm tích nhớ, góp thương

Trường Tây là một thánh đường ước mơ

Chọn lời cho đẹp hồn thơ

Chiến tranh ập đến ai ngờ dở dang

Em Miền Bắc, tôi Miền Nam

Bạn bè mỗi đứa dọc ngang khắp miền

Đến khi đất nước bình yên

Tôi là anh lính phục viên về làng

Còn em ở đỉnh vinh quang

Bao người sang trọng mơ màng có em

Biết mình phận mỏng, duyên hèn

Tôi như tăm cá lặn im đáy hồ

Chắc em đã cập bến bờ

Chẳng mong cánh nhạn mà chờ tin thư

Nép mình giấu kín tâm tư

Sầu đong càng lắc… hình như càng đầy

Bỗng nghe tiếng gọi trường Tây

Trò xưa lớp cũ về đây hội trường

Bạn bè từ khắp bốn phương

Người thì quan chức, kẻ thường dân thôi

Dịu dàng em đến bên tôi

Hồn nhiên, trung thực như hồi ngày xưa

Tháng năm tích nước làm mưa

Đến trời cũng chẳng thể ngờ trời ơi!

Bao nhiêu mặc cảm trong tôi

Bên em phút đã tan rồi còn đâu

Sánh vai nhịp bước bên nhau

Dập dình sợi nắng trên đầu đung đưa

Trường Tây giờ đã khác xưa

Chỉ nguyên sắc nắng là chưa đổi màu

     

 

 

CHIỀU ĐÔNG

 

Còn ngày mà đã giăng sương

Không gian xám xịt xây tường xung quanh

Thương cây bàng đứng trơ cành

Hạt mưa rây bụi lạnh tanh vào chiều

Mẹ tôi quần áo mặc nhiều

Thế mà vẫn rét, liêu xiêu bên bàn

Em tôi sức trẻ căng tràn

Áo quần sặc sỡ lại toàn mốt thôi

Ni lông chắn hạt mưa rơi

Giữ cho mạ ấm mai rồi cấy xuân

Đường làng vẫn rộn bước chân

Ì ầm xe máy xa gần rú ga

Trong nhà tiếng bé xuýt xoa

Chăn bông, đệm mút trải ra khắp giường

Đàn gà co cụm trong chuồng

Nước ao cau mặt: làm gương soi trời

Chỉ bông hoa cúc là cười

Như không rét trắng, vàng tươi trong vườn.

 

 

tin tức liên quan