NHÀ VĂN HỒ BÁ THƯỢC
Họ và tên Hồ bá Thược Bí danh Hoa Cương
Sinh 26-6-1944
Trung tá: Hội viên VHNT TS - Hội viên Hội nhà văn Hà Nội
Quê quán: Xà Quỳnh Phú – Tỉnh Nghệ an
Hiện tại Seasons Avenue S1 - 32 08 Đại Mỗ - Hà Nội,
ĐT 0985 397 549 – Email : hobathuoc1943@gmai.com
Nhập ngũ 1-1-1966 về hưu 6-1992
Trong quân đôi 26 năm (quy đổi 38 năm) đều liên quan trực tiếp đến
Trường Sơn
Hội viên VHNT Trường Sơn năm 2020
Hội viên Hội nhà văn Hà Nội năm 2022
Tác phẩm Biên soạn : Chỉ dẫn đường bộ Việt nam 500 trang – đề tài cấp
Bộ Quốc phòng 1978 – tái bản 1982 số lượng 2050 cuốn dày 417 trang.
Tác phẩm văn học:
-
Một nửa miền Tây – Thơ – NXB Hội Nhà Văn – 2016 – 135 trang.
-
Tìm lại chính mình – truyện ký – NXB Hội nhà văn - 2016 – 500 trang.
-
Vương quốc Gò Nhồi – truyện ngắn – NXB Thanh niên - 2018 – 235 trang
-
Xôn xao bìa rừng – Tiểu thuyết – NXB Thanh niên - 2019 - 400 trang.
-
Hoa xuyến chi – truyện ngắn – NXB Thanh niên - 2020 - 250 trang.
-
Những người không mang họ -Tiểu thuyết- NXBThanh niên-2022- 375tr
-
Người đàn bà đi dưới nắng - truyện ngắn - NXB Văn Học – 2024- 400 tr
-
Gia tộc họ Sùng và họ Lục – Tiểu thuyết – NXB Văn học – 2025- 435 tr
Các giải thưởng:
- Giải xuất sắc truyện ngắn “ Người đàn bà đi dưới nắng” Trại viết 2
Hội VHNT Trường sơn – năm 2023
- Giải xuất sắc truyện ngắn “ Nụ hôn chiến tranh” trại viết 3 Hội VHNT TS
- Giải thưởng tập truyện ngăn “ người đàn bà đi dưới nắng” Chi hội 3 – Hội
Nhà văn Hà Nội- năm 2024
Mời độc giả đọc Ký của Nhà văn Hồ Bá Thược:
NHÂN CHUYỆN
CÁ VƯỢT VŨ LONG MÔN
Ký của Hồ Bá Thược
Cuối cùng tôi cũng vào được Hòn Nghê. Theo lời ông bạn, không muốn sống nơi phố xá đông người, đến lúc tìm cho mình chốn ẩn cư cuối đời. Ông lặn lội từ vùng biển Cửa Hội ra Sầm Sơn đến vịnh Hạ Long, vẫn chưa tìm thấy nơi ở nào phù hợp với mình, đành mò ra tận Cô Tô đi câu mực, đánh cá ở làng chài. Nghiệm ra, nơi này rét mướt khi mùa đông về, bệnh khớp mãn tính của ông lại tái phát.
Ông vào đến Lăng Cô, thấy cảnh nước mây trời, được ca ngợi đẹp nhất nhì thế giới, đúng là chốn “bồng lai tiên cảnh”, liền “hạ trại” với một dự án khách sạn mi ni phục vụ khách du lịch. Dự án hoàn thành, ông “té ngửa” thấy khách du lịch đi tham quan nơi này thưa thớt quá. Tìm hiểu kỹ càng ông mới biết, muốn đến Lăng Cô phải bay vào Đà Nẵng, ngược ô tô quay ra phía bắc bốn mươi cây số mới đến được nơi cần đến. Còn không, đến sân bay Quốc tế Phú Bài, còn phải đi tiếp ô tô thêm tám mươi lăm cây số nữa mới vào được Lăng Cô. Khách đi du lịch mà cứ như… “Đuổi hình bắt chữ”, nghe ra rất mệt.
Đang phân vân nên ở lại hay đi tiếp, bỗng có người mách bảo ở Đắc Nông có mảnh vườn rộng năm héc ta, cây cối cổ thụ với giá rất hời, ông đặt luôn tiền cọc. Vào đến nơi thấy ưng ý lắm, nhưng ngại đồi núi nhấp nhô, đường sá xa xôi không hợp với mệnh thuỷ của mình. Ông thối chí rút lui, muốn vào Nha Trang, thử vận may. Cầu được ước thấy, ông vào Hòn Nghê, mua khuôn viên này của một người dân địa phương do làm ăn thua lỗ, đành phải bán rẻ với giá bảy tỷ đồng. Phải mất mấy năm tu tạo, xây dựng mới có được cơ ngơi như bây giờ. Ông nói với tôi, có lẽ đây là nơi dừng chân cuối cùng, thanh thản nhìn ra biển Đông, sóng nước vời vợi.
Tôi hiểu tâm trạng của ông. Khi còn trai trẻ ông vào lính công binh tham gia mở đường bảo đảm giao thông vận tải trên tuyến Trường Sơn. Trực tiếp phục vụ chiến dịch Cánh Đồng Chum – Long Chẹng năm 1971, chiến dịch Đường 9 Nam Lào năm 1972. Bị thương rồi ra quân. Cũng nhờ giấy chứng thương, đi trạm quân y ở Đá Mài mà tôi cũng được vào diện thương binh. Rất may nhà con một, ông được thừa hưởng mấy trăm mét đất mặt tiền của bố mẹ ở Mai Động. Lập tức bán giá cao, mua giá rẻ đất vùng ven Hà Nội. Bây giờ, các dự án lớn đi qua, ông trở thành “đại gia” về đất cát. Nhớ lại thời lính tráng nay đây mai đó, về già ông vẫn còn máu mê “phiêu lưu” dịch chuyển, mới có chuyện...không dừng lại được?
Nhân chuyến nghỉ dưỡng mười ngày của cô cháu gái mời vào Nha Trang, tôi đến Hòn Nghê thuộc xã Vĩnh Ngọc. Theo lời ông nói, đó là “xó xỉnh” để ẩn nấp. Ai cũng nghĩ, ông “thất thế”, mới lang thang tìm chỗ ẩn cư, xa lánh bạn bè, xa rời con cháu, họ hàng. Thực ra, ông còn đó bảy tám nghìn mét vuông đất, cạnh đường Vành đai bốn, địa phương đang rục rịch lên quận. Ông dành hơn nghìn mét vuông, làm khuôn viên cây cảnh cho vợ chồng thằng con trai. Đất cát còn lại cho các doanh nghiệp thuê, lấy tiền. Hai ông bà khăn gói “quả mướp”, vào Hòn Nghê như đã nói ở đầu bài ký.
Vừa bước xuống xe, bập ngay vào mắt là một khuôn viên cây cối xanh um, ngút mắt. Cảm giác đang đi giữa sa mạc, bỗng thấy một ốc đảo xanh tươi, không còn gì xanh tươi hơn, đến nỗi phải dụi mắt mấy lần mới tin vào mắt mình. Đó là một khuôn viên không lớn lắm, chỉ hơn ba nghìn mét vuông. Điểm nhấn của khu vườn là ngôi nhà cũ giản dị, mái ngói, tường sơn màu xanh da trời, khiêm tốn chiếm một góc vườn giữa cây cối, hồ nuôi sinh vật cảnh.
Bỗng có tiếng chó sủa ồm ồm. Ông chủ nói, đó là con bẹc - giê thuần chủng giống Bỉ, giá hai trăm triệu đồng của một quan chức lớn, họ thải ra. Ông mua lại với giá mười lăm triệu đồng. Hắn đang bị nhốt trong chuồng phía sau nhà ở.
Ôngnói:
- Thấy chủ và khách cùng đến, hắn chào mừng bằng ngôn ngữ riêng của nó đấy, mồm sủa ông ổng, nhưng đuôi vẫn ngoáy tít. Tuy vậy, ban ngày tôi nhốt cho an toàn, ban đêm mới dám thả ra. Hắn hiền lắm, chưa cắn ai, nhưng ai nhìn thấy cũng sợ.
Rồi ông kéo tôi vào bàn nước bằng gỗ gốc cây thuỷ tùng cạnh hồ Koi, vợ ông vừa mới bưng ấm chén ra. Ông thận trọng, ngửa chén rồi rót trà vào hai chén. Ông chỉ tay vào chén nước như mời. Tôi thong thả nhấp trà, khen:
-Trà ngon, mùi hương sen thơm quá đi.
Ông nhìn tôi, mỉm cười ranh mãnh.
- Chén trà của tôi lại có mùi hương hoa nhài. Ông uống chén thứ ba xem. Ông đủng đỉnh nhìn tôi, lật chén rót trà vào.
- Ừ nhỉ, chén này lại có mùi hương bưởi! Tại sao lại thế này? Cùng một ấm trà rót ra, mỗi chén lại có mùi hương trà khác nhau?
Ông nhìn tôi, thành thật:
- Ngày nay người ta làm ra rất nhiều mùi hương trà khác nhau, tựu trung có chín nhóm, tôi không nhớ hết, nên không dám kể ra. Tôi chỉ làm mẹo vặt, đánh lừa mọi người thôi. Trước khi khách đến, tôi chấm vài giọt tinh mùi hương của từng loại hoa, úp chén lại giữ mùi trong ấy, khi cần mới ngửa chén, rót trà vào.
Tôi vỗ đùi đen đét:
- Thú vị thật, ông học ở đâu kiểu thẩm trà ấy?
- Học các cụ thời xưa đấy. Họ bí mật lấy các loài hoa thanh khiết ủ trong chén để lấy mùi hương. Khách đến, dấu hoa đi, rót vào chén mời các cụ thẩm trà. Cũng có vài chuyện vui, các cụ thẩm trà xong, ai cũng cho là mùi hương của hoa nọ, hoa kia, tranh cãi rất thú vị. Bây giờ người ta tinh chế nhiều mùi hương lắm. Thời đại công nghiệp mà.
Tôi nhìn khuôn viên khắp lượt, thấy cây cối đủ loại. Thứ trồng trên chậu kiểng, thứ trồng trên mặt đất, cây cao, cây thấp, cây ăn quả, cây ăn lá, cây cổ thụ, cây cảnh, cây bon sai… Cuối vườn là một khoảng đất trồng nhiều loại hoa. Ông nói khóm nhài kia có màu trắng tinh khiết, hương thơm nhẹ nhàng, nhưng rất tinh tế. Kia là hoa chuông còn có tên Linh lan rất đẹp, hương thanh khiết, rất gợi cảm. Còn góc kia cũng là lan, nhưng là hoa Mộc Lan có mùi hương ngây ngất. Liền với khoảnh đất trồng Mộc lan là hoa Phong lữ đối nghịch, có mùi hương rất mạnh mẽ. Trên cổng sắt ta vừa đi qua là vòm cây Hoa mai xanh Thái, năm cánh màu tím thuỷ chung, được mệnh danh “vòng hoa nữ hoàng”…
Thú thật, tôi không rành lắm về cây cối, hoa lá cành, dù tôi thuộc mệnh Mộc, nhưng khi nghe ông giới thiệu, đầu óc mở mang thêm chút ít, cảm nhận ông là người rất lãng mạn, tinh tế. Tôi tiếc ngẩn, tiếc ngơ khi thấy nhiều quả mít tố nữ rơi rụng đầy gốc cây. Ông cười:
- Vườn nhà tôi có năm gốc mít tố nữ, quả sai từ gốc lên tận ngọn, thơm và rất ngon. Không phải mít rụng đâu, mà nó mọc sát mặt đất, lăn lóc như đàn lợn con, trông kỳ lạ lắm. Nhiều người cũng lầm tưởng như ông.
Tôi chưa hết ngạc nhiên, bỗng nghe thấy tiếng rì rầm như thác nước đổ. Không lẽ quanh đây có suối? Tôi ngẩn mặt chưa hiểu điều gì đang xẩy ra. Ông bạn phì cười:
- Đó là thác nước nhân tạo đổ xuống hồ Koi đấy. Mỗi hồ có một thác riêng. Tôi bơm nước từ giếng, đưa đi khắp khuôn viên, cung cấp cho hồ nuôi và tưới tắm cho cây cối. Tôi nói không ngoa, đường ống ngầm bằng nhựa trong khuôn viên này, nhiều đến mức phải chở đầy một ô tô cỡ vừa đấy.Thác nước hồ Koi rất quan trọng, tạo ra giòng chảy để tăng lưu lượng nước, tăng ô xy hoà tan cho đàn cá. Sức nước càng lớn, đàn cá càng khoẻ mạnh, lớn nhanh. Ông nói tiếp:
- Tôi mới nuôi Koi chỉ mấy năm nay thôi, chưa hiểu biết nhiều về chúng, nhưng vì đam mê, nên dấn thân vào. Để vui và cũng muốn tâm trạng thanh thản, như nhiều người nói sống chậm lại một chút. Gần đây, nghe mấy ông bạn “giảng đạo”, tôi mới hiểu được đôi điều về giống Koi quí giá này - Ông nói vậy, rồi thong thả chắt thêm cho tôi chén trà đặc, thơm nức mùi hương hoa hồng.
Nhiều người cũng biết, cá chép tiếng Nhật là Koi, đồng âm với từ yêu mến. Họ quí giống Koi này lắm. Có thể nuôi ở bể kính hoặc trong hồ. Nhìn thấy đàn Koi thanh thản bơi lội trong làn nước trong xanh, gợi nhớ đến sự an lành, tài lộc, thịnh vượng, cho ta nhiều may mắn trong cuộc sống, đem lại tình yêu, hạnh phúc. Chỉ là một con cá chép bình thường thôi, trải qua hàng trăm năm, tự thân mà biến đổi thành một loài Koi quí giá, đài các sang trọng. Đó là niềm tự hào của đất nước Nhật Bản.
Ông khoe trong hồ Koi của mình, cá có nhiều màu sắc khác nhau. Đến nỗi gen màu của nó không con nào giống con nào, tựa như vân tay con người. Nhưng tựu trung, có thể gom lại mấy loại màu cơ bản mà người Nhật coi là biểu tượng. Ví như Koi có màu nâu biểu hiện sức khoẻ, trường thọ. Màu đỏ đen biểu hiện tâm linh con người. Nói về tiền tài, giàu sang phú quí, phải kể đến Koi vàng óng ánh. Còn Koi màu đỏ rực, biểu hiện của tình yêu. Màu đỏ đốm trắng dành cho sự may mắn và hạnh phúc. Koi màu trắng tinh, có chấm đỏ tròn trên đầu, biểu hiện phẩm chất danh dự, được coi là biểu tượng lá quốc kỳ của đất nước mặt trời mọc.
Giá như trong hồ nuôi này, có chú Koi nào, toàn thân màu đỏ rực như màu cờ, trên đầu điểm ngôi sao vàng lấp lánh, được coi là biểu tượng lá quốc kỳ Việt Nam, chắc chắn đất nước này sẽ mang lại nhiều tài lộc cho mọi người; Dân giàu, nước mạnh. Đây cũng là ý nghĩa phong thuỷ mà người nuôi Koi mong muốn.
Nhân chuyện cá Koi của đất nước Nhật Bản, sự tích cá chép hoá rồng vượt vũ long môn, mang lại cho ta nhiều điều suy ngẫm. Người Trung Quốc và người Việt Nam chung nền văn hoá phương Đông, có nhiều nét văn hoá tương đồng. Ví như sự tích cá chép hoá rồng vượt vũ long môn đều có chung một ý nghĩa. Để vượt “cửa rồng”, phải thật phi thường, có sức mạnh siêu phàm mới đạt được mục đích của mình. Nhưng trước hết phải kiên trì, bên bỉ, có nghị lực, có bản lĩnh, có ý chí vượt mọi thác ghềnh. Dù có “Linh đan” bảo trợ, nhưng không vì thế mà buông thả, hợm mình là giống cao quí, mà phải thật sự nỗ lực, có đức, có tài, phải Chân, Thiện, Nhẫn mới vượt được “cửa rồng”!. Chuyện cá chép hoá rồng vượt vũ Long môn hoá ra liên tưởng đến thế sự con người. Hay thật.
Đột nhiên, ông chủ khuôn viên đứng phắt dậy, vô tình đụng vào mép bàn, bộ ấm chén run bần bật, xuýt nữa thì đổ mất chén trà hương Mộc lan vừa mới rót ra:
- Chu Tử gia huấn nói “Đức bất phối vi, tất hữu tai ương” nôm na nghĩa là đức hạnh không tương xứng với địa vị, ắt có biến. Ông đã nghe câu nói này chưa?
Tôi chưa kịp trả lời, vì đang ngẫm nghĩ ông bạn trích dẫn câu nói nổi tiếng của Ta hay của Tàu và Chu Tử là ai, thì bất ngờ một chú Koi đẹp mã, quẫy mình từ dưới hồ nhảy tót lên bờ, đầu va vào hòn đá. Ông bạn không vội bắt Koi trả lại xuống hồ mà phán luôn một câu xanh rờn:
- Đấy, chỉ vì không lượng sức mình, muốn ngoi lên đầu đồng loại, chú Koi này gặp phải tai ương, bẹp đầu, tróc da là phải thôi...
Tôi nhìn Koi, nhìn ông mà không biết nói gì hơn./.
Hồ Bá Thược
Hội viên Hội VHNT Trường Sơn