Thơ Bài ca Trường Sơn của Nguyễn Thị Hồng Ngát

Ngày đăng: 07:27 05/06/2015 Lượt xem: 487

 

NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT

               

Bài ca Trường Sơn

 

Em đánh ba hồi trống

Em đánh bảy tiếng chiêng

Thỉnh các anh về

Trong nỗi nhớ

 

Mấy chục năm đã qua - những người đồng đội cũ

Vẫn nằm đây với dãy núi Trường Sơn

“Đường dốc đồi trơn

Hiểu thấm thêm bài ca chiếc gậy”(1)

Đấy với đấy

Mà đã bốn nhăm năm

Khi em gặp các anh

Chúng mình đều đôi tám

Em trở lại Trường Sơn

Má em không còn thắm

Mắt em không còn đen

Không còn nữa cái nhìn em sóng sánh

Ngày ấy em trong vai Thị Mầu

Các anh ngồi xem xuýt xoa thương Thị Kính

 

 

Ôi những câu đùa của lính

Những lá thư

Với những dòng nguệch ngoạc

Em không kịp đọc

Vẫn biết các anh nói gì

 

Rồi các anh đi

Hẹn ngày trở lại

Đôi bàn tay nắm vội

Cùng cái nhìn xa xôi

 

Lách cách súng

Lách cách bi đông

Trĩu lưng ba-lô con cóc

Quánh bùn đôi dép lốp

Chông chênh chiếc mũ tai bèo

Trên sườn núi cheo leo

Tay chống gậy Trường Sơn từng bước đi mệt nhọc

Dáng các anh lẫn vào trong núi rừng xanh ngắt

Khắp nơi tiếng vượn hót, tiếng chim kêu

Lá rừng bạt ngàn sương sa lộp bộp

 

45 năm đi qua

Nhiều anh không về như đã hứa

 

Tuổi hai mươi

Đẹp như tờ giấy trắng

Quây quần bên nhau theo địa danh từng tỉnh

Hưng Yên, Hà Bắc, Hải Dương

Hà Nội, Thái Nguyên, Cao Bằng

Nam Định, Thái Bình, Hà Đông, Bắc Cạn...

 

Em đánh ba hồi trống

Em đánh bảy tiếng chuông

Thỉnh các anh về

Trong nỗi nhớ

 

Trường Sơn cao xanh một thuở

Trương Sơn hương khói hôm nay

Sống một ngày không hữu ích một ngày

Sẽ không xứng với những người nằm xuống

 

Nước mắt rơi rơi trong thầm lặng

Trường Sơn hôm nay không còn tiếng chim kêu

Không còn tiếng vượn hót như ngày nào

 

Chỉ có em

Cùng với bạn bè mình

Thăm các anh

Ngoài kia mùa thu đang về

Rừng xao xác lá...

 

-----------

1. Hai câu thơ trong bài Theo anh vào Trường Sơn

    của tác giả viết năm 1968.

 

tin tức liên quan